Thực ra, từ "dilettante" trong tiếng Ý và tiếng Pháp có nghĩa là "người nghiệp dư" hay "kẻ mộng mơ", chứ không phải là "sự hân hoan" đâu nha. Mình cũng không rõ ông Green đặt tên này với ý đồ gì, hay là muốn người xịt cảm thấy mình như một công tử nhà giàu, kiểu Gatsby ấy, có thừa thời gian và tiền bạc để theo đuổi nghệ thuật, nghiên cứu đủ thứ trên đời mà chẳng áp lực phải giỏi cái nào. Kiểu như một ngày thảnh thơi nằm tận hưởng hương sắc của cả một vườn cam đang nở rộ vậy. Nghe thì hơi xa vời với một chai nước hoa, nhưng mà có vài chai làm được điều này, mà thôi mình không tiện kể tên ở đây đâu nhỉ!
Vì cảm nhận mỗi người mỗi khác nên mình luôn tôn trọng điều đó. Với tư cách là một người làm nước hoa chỉ dùng nguyên liệu tự nhiên, mình thấy cực khó để tìm được một loại tinh dầu hoa cam (orange blossom absolute) nào mà mùi giống hoa tươi, chứ đừng nói là tái hiện chính xác 100%. Loại tệ nhất thì mùi cứ như hóa chất với hơi thở khó chịu, còn loại xịn nhất mình tìm được thì lại ra mùi hoa cam héo, kiểu khô khô, ngọt ngọt pha chút mùi cỏ, giống mấy bông hoa cam hay hoa nhài khô trong trà xanh ấy. Nghe thì không tệ, nhưng phải phối thêm nhiều thành phần khác mới ra được cái độ ngọt và sự tươi mát, sảng khoái của hoa tươi. Còn về Neroli, mình vẫn chưa thấy loại nào mà không ra mùi lá (petitgrain) cả, vì đa số họ chưng cất cả hoa, cành, lá chung với nhau. Hiếm lắm mới có loại chỉ làm từ hoa thôi.
Quay lại với Dilettante, phải công nhận là nốt hoa cam ở đây làm cực kỳ tốt và chân thực, ít nhất là trong lúc đầu. Nhưng trên da mình, một lúc sau nó chuyển sang tông phấn, hơi "kỳ kỳ" một chút mà mình không thích lắm, cảm giác nó không khớp với bảng thành phần ghi trên chai. Mà thôi, dân làm nước hoa vốn nổi tiếng là giấu bài, chỉ ghi mấy nốt chính thôi mà. Mình tò mò không biết họ dùng loại petitgrain và cam nào, vì mỗi loại lại cho ra mùi từ ngọt lịm đến chua gắt khác nhau.
Tới lúc cuối (tầm 2.5 tiếng), mùi nó hơi giống kiểu khi mình bước vào một chợ trà Trung Hoa chính gốc ấy – nhẹ nhàng, hơi mùi phấn, gỗ và một chút mùi đất của trà. Làm mình nhớ tới một loại trà phổ nhĩ xịn mình từng uống. Ngoài ra, có những lúc Dilettante tiến triển trên da nghe cũng khá giống với Palimpsest của Aftelier, nhưng mình dùng từ "giống" thôi nhé, chứ không phải y hệt đâu.