Người dùng ẩn danh
Như kiểu đang quay ngược thời gian bằng một cỗ máy thời gian vậy, Joseph DeLapp đưa tui về với vùng đất Mauritius trước năm 1688, cái thời mà những chú chim dodo cuối cùng vẫn còn lảng vảng. Một hòn đảo rừng mưa đầy sương mù, xanh mướt và trù phú, nơi những chú chim dodo hiền lành, ngây thơ vẫn còn tung tăng đi lại một cách bình yên. DeLapp đã tạo ra một mùi hương cực kỳ "xanh" để tái hiện lại hình ảnh loài dodo trong môi trường nguyên sơ của chúng. Tưởng tượng về cuộc sống tự do giữa những khu rừng phủ đầy dương xỉ, Dodo mở ra một tông màu xanh lá huỳnh quang đầy nhiệt đới, rực rỡ như những mầm non mới nhú dưới ánh nắng. Nó sáng đến mức tui đã bị bất ngờ bởi nốt hương hoa hồng dịu nhẹ lan tỏa. Mùi dương xỉ chính là tâm điểm, làm tui mải mê đến mức không nhận ra là có cả một nốt hoa hồng cổ điển đầy quyến rũ đang len lỏi bên trong. Hai mùi hương này quyện chặt vào nhau, đến mức ánh sáng trắng neon của hoa hồng ban đầu còn bị sắc xanh lấn át. Cả hai hòa quyện tạo nên một sự phức tạp khó tả, có đủ mọi sắc thái: từ vị chát, cay nồng, đắng, đến chút trái cây và cam chanh. Sự kết hợp này tạo nên sự tương phản cực đỉnh cho tông xanh, và nó sẽ càng đậm nét hơn ở giai đoạn cuối khi rêu sồi và cam bergamot thực sự tỏa sáng. Đây đúng là một bản giao hưởng "pirate fougere" hoàn hảo, bắt trọn được cả không khí lẫn linh hồn của loài vật này. Tui đã xịt Dodo liên tục trong mấy ngày liền, cứ đến giữa ngày là lại xịt thêm để tận hưởng cái sự tươi sáng và sự biến chuyển đầy mê hoặc của các tầng hương. Phải công nhận DeLapp là bậc thầy về xạ hương. Tui đặc biệt mê cách ổng dùng "Feathery Musk" để mô tả bộ lông của chim dodo. Nó làm tui nhớ đến mấy con vẹt macaw tui từng nuôi, tụi nó cũng có một mùi xạ hương đặc trưng rất dễ chịu, hồi đó tui toàn rúc mũi vào cổ tụi nó để ngửi thôi. Giờ đây, chỉ còn vài mẫu vật dodo nằm im lìm trong bảo tàng, là biểu tượng của sự tuyệt chủng... nhưng nhờ có Zoologist, chúng ta lại có một mùi hương đầy phấn khích như thế này!