Người dùng ẩn danh
Tôi kể cho mọi người nghe, mười năm trước tại Nhà hát Bellini ở Naples, tôi có xem vở "Il Don Giovanni" của Filippo Timi. Ông ấy xây dựng một Don Juan cực kỳ lập dị và phóng khoáng, kiểu như hiện thân của bản chất con người vậy. Xuyên suốt buổi diễn là một thông điệp đầy ám ảnh: "Chỉ những gì chết đi mới thực sự sống". Vài năm sau, Julian Bedel cùng Filippo đã cho ra đời chai Don Giovanni Fueguia 1833. Nghe hãng giới thiệu thì mùi hương này phản chiếu sự bí ẩn của một kẻ phong lưu, gói gọn mọi sức quyến rũ của nhân vật Don Juan vào trong một chiếc chai. Tôi đã xịt chai này suốt mùa đông ở Argentina và cả trước khi rời St. Petersburg. Vậy một "kẻ quyến rũ không biết ngượng" sẽ có mùi như thế nào? Với tôi, nó giống như một bó hoa khổng lồ đang ở độ rực rỡ nhất nhưng cũng là lúc bắt đầu tàn phai. Đúng kiểu "chỉ những gì chết đi mới thực sự sống". Mùi hương bắt trọn khoảnh khắc chuyển giao giữa sự sống và cái chết của những đóa hoa. Trong này, tôi ngửi thấy tiếng nói của nhiều loại nhài, hoa thủy tiên tinh tế mà nồng cháy, hoa huệ đầy kịch tính, ylang-ylang ngọt mật, rồi cả champaca, gardenia... không còn cái vẻ tươi mới của sương sớm mà cánh hoa đã ngả sang màu vàng sáp, thỉnh thoảng lại thoáng qua chút hoa hồng dại. Tất cả đẩy lên tần số cao nhất, khi hoa bắt đầu tỏa ra mùi indole (tạo nên nốt hương động vật). Xạ hương và xạ hương hươu làm tăng thêm vẻ sang trọng, tạo độ thoáng, ánh sáng và những sắc thái lung linh. Cuối cùng là một chút hổ phách cho thêm sự ấm áp. Mùi này cực kỳ mạnh, lưu hương siêu lâu (đôi khi hơi choáng ngợp luôn!) và tỏa hương rất xa. Chắc chắn là unisex nhé. Tôi tin là những người tạo ra nó đã thành công mỹ mãn trong việc khai thác chủ đề Don Juan và tạo ra một "bản thể mùi hương" chuẩn không cần chỉnh cho nhân vật này!















