Người dùng ẩn danh
Tui cực kỳ mê cái mùi trà rooibos đựng trong hộp thiếc ấy—kiểu mùi thuốc lá, ngọt ngào, và trên hết là cảm giác khô ráo. Không hiểu sao tui cứ kỳ vọng The Rouge sẽ có mấy cái nốt đó, nên cũng ấp ủ trong danh sách muốn mua một thời gian. Nhưng mà sau khi test thử thì tui loại em nó ra khỏi danh sách ngay lập tức. Thấy nó gợi cảm giác khá thú vị nhưng mà nói thiệt là không thể xịt lên người nổi. Thay vì cái sự sang chảnh, bí ẩn của lá trà khô, thì thứ mà tui cảm nhận được lại là mùi của một túi trà ướt, âm ấm, nghe thật đến mức... khó tả. Mà cũng chẳng hẳn là trà rooibos đâu, kiểu như sự kết hợp giữa tầm xuân với hoa bụp giấm rồi bị "đập" thêm một lượng lớn chanh vào ấy. Giống kiểu mấy loại trà giàu vitamin C mà người ta hay pha uống lúc đang bị cảm lạnh, nghe nó chẳng có chút gì là sang chảnh cả. Nó suýt chút nữa làm tui thấy buồn nôn, y hệt cái cảm giác uống trà lúc bụng đang đói. Thường thì do chất tannin trong trà gây ra, nhưng The Rouge tái hiện cái mùi trà đó sống động đến mức bụng tui phản ứng y như một con chó Pavlov vậy. Nửa tiếng đầu thực sự là một trải nghiệm cực kỳ khó chịu, tui còn tính đi rửa sạch nó đi luôn cho rồi. Chỉ đến khi mấy nốt hương ngọt ngào ở tầng giữa "cứu cánh" thì tui mới thấy hơi bị cuốn một chút. Cuối cùng thì cái sự khô ráo kiểu thuốc lá và vị ngọt cũng xuất hiện, nó gợi cho tui liên tưởng đến vanilla, caramel, thậm chí là cả bột cacao nữa. Tui không thấy mùi hạt gì ở đây cả, nhưng tổng thể thì nó đã biến chuyển thành một thứ gì đó tinh tế hơn, dễ chịu hơn và sang hơn hẳn lúc ban đầu. Dù vậy, em này vẫn không hề mất đi cái tính cách ban đầu, và "cú chốt" khiến tui bỏ cuộc hoàn toàn là khi chồng tui ngửi cổ tay tui rồi kêu "eo ơi". Độ tỏa hương với độ bám của The Rouge thì ấn tượng thật đấy, nhưng tui thấy nó kiểu bị "chói" chứ không hề êm ái. Mùi khá là nhân tạo. 100% unisex luôn. Kiểu mùi khá lạ và thông minh, nhưng tóm lại là với mũi của tui thì nó không hề dễ chịu chút nào.