Người dùng ẩn danh
Mình vốn rất khó ngửi mùi hoa hồng, nhất là mấy loại có tông phong lữ thảo kiểu chua chua, chát chát như chanh ấy, ngửi là nhức đầu luôn. Còn POAL á? Thôi quên đi, đúng là "khắc tinh" của mình. Trong EM, hoa hồng vẫn chiếm ưu thế với một chút tông mùi đó ở giai đoạn đầu, nhưng không hiểu sao những lớp "hương trầm và sự tối tăm của đất" lại làm dịu nó đi, khiến mình thấy dễ chịu hơn hẳn, thậm chí là còn thấy gây nghiện nữa. Có lẽ khứu giác mỗi người mỗi khác, chứ mình chẳng thấy rõ mùi trầm hương riêng biệt hay kiểu như "nhũ hương" hay "mộc dược" gì cả. Với mình, nó giống như một mùi hương hoa hồng trừu tượng, tuyến mùi đi thẳng nhưng cực kỳ sâu. Đó là sự chuyển dịch tinh tế giữa các lớp hoa hồng tươi sáng (hồng, hoa cam, aldehyde) đan xen với những tầng hương tối và trầm mặc (rêu, trầm hương, nghệ tây... thay vì là hoắc hương như bình thường). Nếu có long diên hương ở đây thì nó cũng chỉ âm thầm tác động, làm cho phần xạ hương thêm phần đậm đà, phong trần để tiết chế lại mùi hoa hồng, nhưng mình cũng không gọi tên chính xác được. Mỗi lần dùng đồ của nhà Guerlain, mình lại nhận ra họ làm nước hoa y hệt như may một chiếc áo couture vậy. Nhìn bên ngoài thì có vẻ đơn giản, nhưng khi chạm vào mới thấy hết được sự tinh xảo, tỉ mỉ trong cấu trúc và kỹ thuật chế tác. EM chính xác là như thế, dù ở khoảng cách nào thì cũng không hề có cảm giác rẻ tiền chút nào.