Người dùng ẩn danh
Khô, cứng, cảm giác như nhựa đường hay đá núi lửa vậy. Ennui Noir mang một tông mùi đen tối, u ám và cực kỳ gai góc, nhưng lại có cảm giác như một thứ gì đó từng sống, đang đập nhịp nhàng và nóng chảy bên trong. Đây đúng kiểu là 'kẻ lập dị' phong cách Gothic trong bộ sưu tập của mình, cứ lù lù ở đó như một bức tượng thần khổng lồ. Mình vừa ghét nó cay đắng, lại vừa yêu nó điên cuồng, giống cái cách mà hồi nhỏ những năm 70 mình cứ mê mẩn cái mùi xăng vậy. Trên da mình thì gần như chẳng thấy chút ngọt ngào nào cả, nhưng lại có gì đó cuốn cực kỳ... là mùi nhựa đường cay nồng, oải hương khô quyện với hoắc hương nghiền nát, rồi cả cái mùi quần da cũ kỹ đậm chất punk rock đầy bụi bặm nữa. Với mình, Ennui Noir chẳng hề 'đại trà' chút nào, nó độc bản luôn ấy. Mình cực kỳ hài lòng khi có em nó trong bộ sưu tập—một chất cân bằng hoàn hảo, giống như một bước 'làm sạch khứu giác' giúp mình nghỉ ngơi giữa những mùi hương quá nồng nặc khác.