Người dùng ẩn danh
Tui vẫn còn đang phân vân lắm về chai nước hoa này dù đã thử đi thử lại mấy lần rồi. Công nhận là nó ngọt lịm kiểu kẹo đường luôn. Có lần tui hỏi bạn tui xem nó thấy sao, thì nó bảo mùi giống rau luộc. Từ lúc nghe nó nói thế là tui cứ bị ám ảnh, lúc nào ngửi cũng thấy giống vậy. Cái nốt đầu nó làm tui liên tưởng cực kỳ đến mùi rau xanh đang được hấp ấy. Nhưng may là cái mùi đó bay đi nhanh lắm, rồi sau đó là sự ngọt ngào chiếm lấy hoàn toàn. Nhiều khi trong ngày, tui cứ hay bị cái mùi này nó "ám" trong tâm trí khi đang nghĩ về các mùi hương khác. Tui nghĩ vấn đề lớn nhất ở đây chính là sự phức tạp của nó. Oliver Cresp đúng là một nhà làm nước hoa đỉnh cao. Tui cực mê chai Juniper Sling của ổng, cái cách nó chuyển từ Juniper sang Cherry rồi sang mùi đường ấy. Tui thấy Equinox Bloom này cũng chuyển tầng khá mượt. Sau khoảng 10 phút thì độ ngọt mới thực sự bắt đầu lên tiếng. Dưới góc độ của một người xịt nước hoa, đây là một sáng tạo khá thú vị. Tui thấy nó giống chai Ostara ở chỗ là một mùi hương có nhiều giai đoạn. Không phải giai đoạn nào cũng dễ chịu hết, nhưng mình phải trải qua hết các tầng thì mới cảm nhận được cái tiếp theo. Hiện tại thì tui sẽ không mua chai này đâu, vì tui thấy nó không quá xuất sắc và cũng không hợp với tui lắm. Tui nghĩ nó sẽ hợp với mấy người có tâm hồn nghệ sĩ hoặc kiểu người châu Âu một chút. Dù tui đang ở Anh nhưng tui thấy mùi này nó mang hơi hướng "văn hóa" hơn, kiểu không hề giống trà Anh chút nào, mà giống một quán cafe ở Pháp hơn ấy. Có vẻ như vấn đề của chai này là nó đang cố nói quá nhiều thứ nên bị thiếu đi bản sắc riêng. Có lẽ theo thời gian tui sẽ yêu nó thôi, nhưng giờ thì tui cứ tiếp tục thử thêm đã, cho đến khi nào cái "tiếng nói trong đầu" bảo tui là phải chốt đơn một chai mới được.