Daisy Phạm
Mình phải thú thật là mình cực kỳ có cảm tình với các tác phẩm của Olivia Giacobetti. Không hẳn là cô ấy chỉ chú trọng vào kỹ thuật đâu, mà cô ấy dùng kỹ thuật như một bàn đạp để vượt xa khỏi những khuôn mẫu thông thường. Nước hoa của cô ấy thường dẫn dắt mình đi qua những nốt hương quen thuộc, rồi bất ngờ xoay chuyển mọi thứ, để lại mình tự do khám phá. Ví dụ như Safran Troublant, nó mang đến một nốt hồng ngọt ngào xen lẫn chút nghệ tây đầy bất ngờ. Ngay khi mình vừa kịp làm quen với sự kết hợp đó, thì mọi thứ lại trở nên vô định. Đến tầng hương giữa, mình chẳng còn thấy mùi hoa hay mùi đồ ăn nữa, mà là một thứ gì đó hoàn toàn mới lạ, chưa từng thấy bao giờ. Tương tự với Passage d'Enfer, khi mình vừa nhận ra mùi hoa ly và hương trầm thì chúng đã nhường chỗ cho một sự hiện diện thứ ba, lại là một thứ gì đó cực kỳ mới mẻ. Với Fou d'Absinthe, cô ấy lấy một phong cách rất đặc trưng là fougère, tôn trọng nó hết mức, rồi sau đó... bỏ mặc nó luôn. Những nốt hương đầu sẽ vẽ nên một bức tranh fougère đúng nghĩa: sạch sẽ như xà phòng, thảo mộc và đầy phóng khoáng. Nó mang những nét vẽ lớn, mạnh mẽ của các dòng aromatic fougères kinh điển, có thể đứng cạnh thoải mái với Azzaro pour Homme hay YSL Rive Gauche pour Homme. Thế nhưng, khi đi vào tầng hương giữa, cái khuôn mẫu đó dần tan biến, dù mùi hương vẫn cực kỳ mạch lạc. Cảm giác như cô ấy đang tháo dỡ và tái cấu trúc lại cả một thể loại vậy. Giacobetti mượn cái khung của dòng fougère khổng lồ này, thử nghiệm một chút rồi lại bước tiếp. Với mình, đó không phải là sự mỉa mai, mà là niềm vui khi tìm thấy vẻ đẹp mới trong những khuôn mẫu đã quá quen thuộc. Fou d'Absinthe thực sự thơm một cách ngoạn mục. Bạn chẳng cần phải soi xét quá kỹ đâu. Giống như việc khoác lên mình một món trang sức cao cấp, bạn có thể ngắm nhìn nó hoặc chỉ đơn giản là tận hưởng cảm giác khi dùng nó thôi. Sự kết hợp giữa vẻ đẹp giản đơn và chiều sâu ý tưởng chính là đặc trưng trong các tác phẩm của Giacobetti. Nếu ai đó còn thắc mắc liệu nước hoa có phải là nghệ thuật hay không, thì cứ nhìn vào người làm ra nó là rõ. Có còn nghi ngờ gì nữa khi Giacobetti chính là một nghệ sĩ thực thụ?