Kiên Hiếu Xuân Trương
Định là sẽ xịt thử tầm 10 lần, mà mới đến lần thứ 5 là mình chịu rồi. Ghét cái nốt hương đầu kinh khủng. Cái mùi xô thơm pha chút tông động vật kiểu hơi "bẩn bẩn" thực sự không ổn chút nào, mấy cái này đáng lẽ không nên mix với nhau. Nó cho mình cảm giác như một cái bồn tiểu sang chảnh vừa mới được dùng xong, hoặc kiểu như viên thơm khử mùi bồn cầu ấy. Dù chỉ khoảng 2 phút là nó bay đi rồi nhưng mình vẫn không tài nào thoát khỏi cái cảm giác cực kỳ khó chịu đó. Sau đó nó chuyển sang mùi đất sét nặn rất thật, rồi tầm 20-30 phút sau thì mùi hương mới thực sự "sống" dậy. Cái mùi xô thơm kiểu thuốc men gây khó chịu kia nhạt dần, để lộ ra một mùi hương khá dễ chịu, tinh tế và càng về sau càng thấy hay. Thú thật là mình thích mùi này vì nó gợi lại cho mình một ký ức rất hoài niệm, cảm giác khá là an ủi, nhưng mình không nghĩ đây là một mùi nước hoa để xịt lên người. Mình có thể tưởng tượng nó được dùng làm nến thơm để làm thơm phòng, chứ còn để xịt lên người thì không. Với mình, đây đơn giản không phải là một mùi hương để dùng. Thêm nữa là nó chẳng có chút nam tính nào cả, nếu có ai đó xịt mùi này thì mình hình dung ra một người phụ nữ tầm 40 tuổi. Nó không hề quyến rũ, dù nó lạ, độc đáo và mới mẻ thật đấy, nhưng cảm giác lại chẳng trẻ trung hay hiện đại chút nào. Ban đầu mình chấm 7/10 vì nghĩ là sẽ dần thích, nhưng hóa ra lại "thích" theo một cách rất tệ. Mùi đầu 1/10, mùi giữa 4/10, còn mùi cuối thì thực sự rất thơm, dễ chịu nhưng lại hơi nữ tính, 7/10. Chốt lại là 5/10, có lẽ sau này mình sẽ thử lại, nhưng hiện tại thì mình quá ám ảnh với cái nốt hương đầu rồi nên sẽ không xịt nữa đâu.