Dương Duy Đào
Mùi hương này cực kỳ đặc biệt với tui, vì nó chính là thứ đã mở ra cả một thế giới mùi hương đầy mê hoặc. Tui nhớ hồi còn học cấp 2, hay cùng đám bạn la cà ở một tiệm nhỏ xinh bán mấy món mỹ phẩm indie sau giờ học. Lúc đó mới 12 tuổi, tiền đâu mà mua gì ngoài mấy cây son dưỡng, nên chắc nhân viên tiệm ghét tụi tui lắm, vì cứ đứng lỳ cả tiếng đồng hồ, tay chân thì lấm lem cứ sờ hết món này đến món khác rồi ngửi thử. Chính tại nơi đó, tui đã ngửi thấy mùi ginger ale. Cái cảm giác như có những bọt khí sủi tăm xộc lên mũi làm tui thực sự bị đánh thức. Tui còn xịt thử lên một miếng bìa rồi mang theo bên mình như một lá bùa may mắn suốt mấy ngày cho đến khi mùi hương tan hết. Trước đó, tui cứ nghĩ nước hoa là cái gì đó "người già" lắm, kiểu như mấy mùi mẹ hay xịt (sau này mới biết là Obsession với Aromatics Elixir), nhưng cái mùi ginger ale đó thực sự đã chạm đến cảm xúc của tui. Nghe có vẻ hơi kịch tính, nhưng tui nghĩ việc được thưởng thức những mùi hương tuyệt đẹp thực sự là một trải nghiệm cực kỳ thăng hoa. Đã nhiều năm rồi tui không ngửi lại mùi đó nữa (vì lúc tui đi làm có tiền thì tiệm không còn bán nữa, rồi đóng cửa luôn), và tui cũng không nghĩ là mình sẽ tìm lại được cảm giác y hệt như vậy, nhưng tui sẽ luôn nhớ về lần đầu tiên "va chạm" với mùi hương định mệnh đó một cách thật trân trọng.