Ben Minh Hùng
Ý mình là cái tên này nghe qua là thấy đậm chất cần sa rồi. Hình như mình từng nghe chính Cresp nói về điều này, hay là mình tưởng tượng nhỉ? Nhưng mình nghĩ mục tiêu của em này là gợi liên tưởng đến cần sa hơn là một kiểu "mùi cần sa" rập khuôn như mấy cái trend vài năm trước. Vấn đề của mình với mấy dòng mùi cần sa là hiếm có chai nào lột tả được chính xác hoa cần sa cả. Thường thì người ta chỉ bắt chước cái mùi xanh xanh, cay cay, kiểu thực vật của cây non thôi (cái này thì mình có kinh nghiệm "trải đời" rồi nhé). Mà cái kiểu mùi đó thì hình như các nhà làm nước hoa hay dùng chung một công thức hoặc là "mượn" của nhau thôi. Mình không muốn một mùi hương mà chủ đạo chỉ là mùi đó, và nó cũng chẳng thể hiện được phong cách đa dạng của các loại terpene hay flavonoid trong các dòng weed hiện nay. Nhưng mình khá mừng là Haze không chọn cái lối mòn rẻ tiền đó – kiểu cứ làm cho nó xanh xanh, thảo mộc, cay cay rồi thôi. Mình đánh giá cao việc Haze là một sự kết hợp đầy tính nghệ thuật. Vì "Haze" là một biến thể chủ yếu của dòng sativa, mình nghĩ có lẽ Olivier đã rất tinh tế khi đặt tên như vậy để lột tả đúng cái mùi "hazy" đặc trưng đó. Điểm thú vị là em này tạo cảm giác cần sa cực kỳ tinh tế, kiểu thoang thoảng thôi chứ không bị lố. Mở đầu em này khá ngọt, sau đó chuyển dần sang tông xanh, thảo mộc, có chút xíu xô thơm để cân bằng lại độ ngọt. Tuy nhiên, mình thấy em này hơi kỳ một chút, cái ngọt lúc đầu hơi bị "ngấy", và có chút mùi hashish cay cay cứ thoảng qua. Mình không ghét nó như mấy dòng của Bois 1920, nhưng nói thật là mình cũng không có ý định xịt em này đâu. Không phải tại mùi cần sa đâu, mà đơn giản là mình không thấy thích mùi này lắm. (À, nói thật là mình chưa xịt em này một cách tử tế, nên có thể sau này mình sẽ đổi ý, nhưng chắc là không đâu).