Edward Đức Nhật
Đinh hương, ớt pimento, rồi thêm chút thì là, quế... tất cả quyện vào lớp kem ambrette không đường. Nghe có vẻ hơi giống mùi thuốc nhưng lại cực kỳ dễ chịu. Lúc đầu là một cú nổ mạnh của các loại gia vị ấm áp kiểu mùa đông, sau đó dịu lại thành một mùi hương trung tính, thoang thoảng trên da chỉ sau vài tiếng. Có cả hương diên vĩ pha chút hoa hồng kiểu No. 19 EDP, kết hợp với mùi gia vị nướng kiểu xà phòng giống như Epice Marine. Tui thấy có chút gì đó dẻo dẻo của nhựa cây, làm tui nhớ tới mùi của 8 88 hay Venti... kiểu như có chút hương kẹo cao su thoang thoảng ấy... nhưng chắc chắn là không giống hoàn toàn, bản của Malle này trong trẻo và nhẹ nhàng hơn nhiều. Tui vốn chẳng mặn mà gì với CDG hay HdP đâu, nhưng chai này thì chắc chắn tui sẽ cân nhắc. Về phong cách mùi thì nó giống L’eau d’Hiver hơn là Rose & Cuir, nhưng mà cũng không hẳn là giống cái nào cả. Giữa cái thời buổi toàn nước hoa hóa học, bám dai dẳng đến mức tắm xong vẫn còn mùi, thì tui lại thèm một mùi hương thật tinh tế. Giờ tui thà chọn một mùi hương khiến mình muốn xịt lại suốt cả ngày, còn hơn là cái kiểu mùi nồng nặc, một mùi từ đầu đến cuối làm mình chỉ muốn đi tắm cho sạch cho xong. Tui muốn được xịt thật nhiều chai này, nhưng không phải là xịt đẫm một lúc, mà là cứ mỗi tiếng lại xịt thêm một nhát. Ủa sao lại làm ra cái mùi này nhỉ? Chẳng hợp lý chút nào... nhưng tui cực kỳ ủng hộ, coi như đây là một bản nhạc cuối đầy cảm xúc của Frederic!