Lê Nghiêm 2
Hồi mình tầm 10 tuổi, chị dâu tương lai từ Nhật Bản có sang ở cùng gia đình mình và nấu món cà ri Nhật. Nó không phải món gì cao sang cầu kỳ, nguyên liệu mua cũng rẻ thôi, nhưng cái vị nó thơm, đậm đà và cực kỳ gần gũi. Vài năm sau, lúc mình đang nhổ mấy bụi Cam thảo trắng mọc um tùm trong vườn của mẹ, mùi hương bám đầy lên tận khuỷu tay. Mình rất thích mùi đó, nhưng cái ký ức về nó cứ ám ảnh mình mãi. Cuối cùng mình thốt lên: “Sao mùi này giống cà ri Nhật thế nhỉ!”. Hóa ra cây Cam thảo trắng và cây cà ri có họ hàng với nhau thật. Thế nên, ngay khi vừa xịt Helicriss lên, mình cảm giác như đang đứng giữa một nhà hàng Ấn Độ, kiểu như đang ăn buffet cà ri buổi trưa vậy (mình từng sống ở Ấn nên cực kỳ rành mùi này). Nó cay nồng, đậm mùi đồ ăn, có cả cảm giác của dầu nóng vừa mới chiên xong, và hoàn toàn không có chút mùi “nước hoa” nào cả. Kiểu, tự nhiên ai lại muốn mình có mùi giống như một khu chợ Ấn Độ náo nhiệt, đầy mùi dầu mỡ vào giờ ăn trưa cơ chứ? Nhưng mà, sau khi mùi hương lắng xuống thì nó lại trở nên cực kỳ đáng yêu. Helicriss dần biến thành mùi bụi Cam thảo trắng mà mình từng nhổ trong vườn mẹ. Nó có tông xanh, hơi hăng, có một chút sắc sảo nhưng lại được làm dịu đi bởi sự mượt mà của xạ hương và phấn. Cái này độc lạ cực kỳ, mình mê luôn. Mình có đọc vài review rồi tự hỏi cái mùi cà ri trong chai này là gì (kiểu như là sự kết hợp giữa thảo quả và nghệ ấy - nhưng không phải, nó không phải là sự pha trộn của mấy loại gia vị quen thuộc đâu). Cái mùi này chính là Helichrysum. Trong bảng thành phần, người ta gọi nó là “Immortelle”. Mọi người cứ thử đi ngửi mùi thật của nó đi, rồi sẽ hiểu chai nước hoa này nói về cái gì.