Ben Minh Hùng
Nói trước là... mình mê mùi này cực kỳ. Trước đây mình cũng biết đến nó rồi nhưng chẳng bao giờ buồn tìm mua cả, cho đến tận bây giờ mới thấy yêu nó đến thế. À, nhắc đến đây thì mình cũng đang dùng PdM Oajan, một mùi khá giống nhưng mình thấy Oajan "ồn ào" hơn hẳn, kiểu như nồng nặc hơn, mật ong nhiều hơn, quế thì gắt và rõ rệt hơn, tóm lại là cái gì cũng "vượt ngưỡng" hơn. Mà cái Oajan đó ra đời tận gần một thập kỷ sau khi Jean Claude Ellena tạo ra "siêu phẩm" này rồi. Về Ambre Narguile, nó vẫn có quế nhưng theo kiểu tiết chế hơn, một thân hương nhựa hổ phách từ benzoin, có chút ngọt ngào của vanilla, nhưng điểm nhấn ở tầng hương giữa lại là mùi thuốc lá đậm đà, ngọt như mật và đầy gia vị. Nó đáng yêu cực kỳ luôn. Cái mình thích nhất là nó hội tụ đủ những gì mình yêu ở Oajan nhưng ở một phiên bản "mềm mại" hơn, không hề thô bạo mà cứ nhẹ nhàng, tinh tế, kiểu như đang ngân nga một cách đầy tôn trọng vậy. Còn Daniel Josier thì với mình, nó là một phiên bản khác của Oajan nhưng đặc hơn và ít phức tạp hơn. Dù cả ba mùi này có nhiều nét tương đồng, nhưng khi đã sở hữu và xịt chúng rồi, mình nghĩ là sẽ dễ dàng phân biệt được thôi. Có vẻ như Ambre Narguile chính là "nguồn cội" của tất cả, một tuyệt tác mà JCE đã mang đến cho thế giới. Hôm nay mình đang cực kỳ tận hưởng nó.