Loan Tú Tống
Wow. Mở đầu của Hyde đối với mình có chút hỗn loạn (kiểu như mùi thịt nướng, kem đánh răng hay da giày gì đó?), nhưng chỉ cần đợi một chút thôi là nó sẽ lắng xuống và trở nên đẹp đẽ vô cùng. Mùi khói và da hòa quyện vào một nốt hương đất/than bùn. Một cảm giác mạch nha hiện lên, giống như đang thưởng thức một tách trà Assam nóng hổi vậy. Một chút vanilla khô giúp cân bằng lại mọi thứ, khiến mùi hương không bị quá gắt. Sự chuyển biến giữa các nốt hương được xử lý cực kỳ mượt mà, thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời suốt nhiều giờ đồng hồ. (Lưu ý là mình chỉ dùng vài lần chấm từ lọ mẫu thôi mà 24 tiếng sau vẫn còn ngửi thấy, nên khi xịt nhớ tiết chế lại nha!) Điều mình thích nhất ở Hyde chính là sự đan xen giữa nét tiết chế và sự sang trọng, giữa sự khô ráo và nét đậm đà. Có lúc, mình cảm giác như đang ở ngoài trời vào cuối thu, tận hưởng thiên nhiên đang dần chuyển mùa với tiếng lá khô lạo xạo dưới chân và mùi khói củi thoang thoảng trong không khí. Nhưng ngay khoảnh khắc sau, mình lại như đang ngả lưng trên chiếc ghế sofa da Chesterfield, tay cầm ly rượu single malt, ngắm nhìn ánh lửa nhảy múa trên những cuốn sách da mạ vàng trên kệ. Nó gợi lên một sự xa hoa rất riêng – kiểu xa hoa của một người hướng nội, trầm mặc và đầy khép kín. Nếu bạn là fan của nhà Slumberhouse, đặc biệt là dòng Jeke (hay Ore nhỉ?), bạn sẽ thấy Hyde có triết lý và cảm giác khá tương đồng, dù Hyde khô hơn và không quá thiên về kiểu vanilla ngọt kiểu thực phẩm. Dù Hyde có lẽ là chai duy nhất trong nhà Hiram Green mà mình muốn sở hữu, nhưng thực sự cả dòng này đều được làm cực kỳ tốt và rất đáng để mọi người trải nghiệm thử.