Vãi thật luôn. Ý mình là vừa kinh ngạc (kiểu cực kỳ phấn khích ấy), vừa là cách mô tả chuẩn nhất về cái mùi này. Kiểu, vãi thật sự.
Hãy tưởng tượng mùi khói đen đặc từ một lư hương đốt than phân hóa thạch, hay mấy loại nhựa đen kịt làm từ chất thải cổ đại, được khua trong một không gian chật chội, nắng cháy, nơi gỗ được lau bằng dầu tung thường xuyên. Mùi này cực kỳ khô, không một chút ẩm ướt; cảm giác nó cứ nằm giữa ranh giới của sự áp đảo và nghẹt thở.
Nó cũng gợi nhớ đến mùi phân khô, bùn nung, và cỏ cháy trên một cơn gió nóng rát, cực kỳ gắt. Nó mang vibe 'chuồng trại' theo kiểu không khí đặc quánh trong một cái chuồng gỗ nóng như lò đất, nơi rơm rạ như sắp bùng cháy đến nơi.
Trước đây mình cứ ngỡ Hyrax của Pritzkoleit và Wong là đỉnh rồi, nhưng nó hơi bị một màu và đâm thẳng vào mũi. Nhưng sau vài lần xịt, mình thấy nó là một sự kết hợp cực kỳ sống động và đầy nội lực. Nó khô, đen, nồng mùi phân và cháy nắng, nhưng lại có một độ lấp lánh đầy u tối. Chỗ mình xịt lên giống như điểm cháy sáng của một thanh nhang đen vậy. Nó vừa rực lên như tia laser đỏ, vừa nhấp nháy một sắc đen lấp lánh.
Mùi này cực kỳ mạnh, tỏa hương xa, bám lâu, và thực sự chỉ cần một shot nhỏ là trụ được cả ngày. Dù có ra ngoài trời gió nóng hay lạnh thì mình vẫn ngửi thấy nó. Hyrax là một trong số ít những chai xứng đáng với cái danh 'extrait' mà mình hằng mong đợi, và hoàn toàn đáng đồng tiền bát gạo cho cái giá khá cao cho bản 11ml hay 60ml. (Thật lòng mà nói, ngay cả cái mẫu thử 2ml siêu sang của Zoologist cũng đủ để bạn dùng cực kỳ thỏa mãn rồi.)
Cá nhân mình thì yêu nó điên cuồng. Nhưng cảnh báo nhé: người yêu mình cực kỳ bị xúc phạm bởi mùi này. Chỉ cần mình xịt một phát dưới lớp áo rồi đứng cách xa anh ấy thôi cũng đủ coi là một sự bạo lực thực sự và khiến anh ấy thấy cực kỳ khó chịu suốt mấy tiếng đồng hồ. Anh ấy bảo nó nồng nặc mùi phân người nóng hổi, kiểu như mở nắp cái nhà vệ sinh ngoài trời giữa mùa hè vậy. Mà nói thật, trước khi anh ấy nói thế, mình cũng đã bị gợi nhớ về một kỷ niệm tuổi thơ khi thực hiện một trò thách đố là... đi vệ sinh lên nắp một chiếc xe Trans Am đen giữa cái nóng hầm hập của mùa hè. Đúng kiểu mùi 'phân nóng hổi' luôn.
Nhưng không hiểu sao, cái ký ức đó lại tồn tại song song với tình yêu và sự ngưỡng mộ mình dành cho chai nước hoa này. Nó thực sự là nước hoa, giống như Cuir de Russie (edt) vậy – cực kỳ lộng lẫy nhưng cũng giống như kiểu bạn vừa mới rửa sạch phân trên đầu ngón tay bằng loại sữa rửa tay cao cấp nhất. Mình chẳng ngại gì khi dùng Hyrax, mình xịt nó mọi lúc mọi nơi, và khi mùi đã lắng xuống thì chẳng ai phàn nàn cả, thậm chí mọi người còn thấy thích (kể cả anh người yêu, nếu mình xịt ở chỗ anh ấy không ngửi thấy mùi mới xịt). Hyrax có cái mùi động vật, mộc mạc, rất gần gũi với thiên nhiên mà khiến người ta cứ bị cuốn vào một cách vô thức.
Trong trải nghiệm của mình, mùi gần nhất với nó (ngoài cái note ẩn trong CdR) là L'Aigle de la Victoire, dùng gỗ bạch dương để tạo ra mùi khói đen kịt và nồng mùi phân tương tự. Tuy nhiên, chai đó lại pha trộn giữa mùi phân bạch dương và mật ong, hợp với ai thấy Hyrax thú vị nhưng hơi quá gắt. Còn Afrika Olifant của Nishane thì êm hơn, nhiều gỗ hơn, mùi kiểu hóa chất hiện đại nên không cùng đẳng cấp. Nó nằm cùng nhóm với Peau de Bete, Arabian Horse của PG, hay Leather Oud – kiểu gỗ khô, nhám với base hơi ngọt. Còn Montecristo dù cũng dùng hyrax nhưng lại nhẹ nhàng hơn nhiều, không giống tí nào, nó thiên về mùi thuốc lá ẩm và hơi cũ kỹ. Không hề giống cái này.
Kouros là mùi nước tiểu. Ambilux/Ambiguite là mùi tinh hoàn. Ungaro II là mùi mông mèo. Còn Hyrax ấy hả – nó chính là đỉnh của chóp.
Cập nhật: Càng dùng lâu, mình càng thấy nhiều tầng hương hơn. Có cả hoa dạ lan hương, hoa hồng, rượu, và gia vị nữa – nó vẫn cho mình cảm giác về một loại nhựa đen lấp lánh, nhưng mình thấy được nhiều sắc thái hơn trong sự lấp lánh đó. Và mình cảm thấy nó bớt mùi phân hơn một chút, có nét gì đó giống cái note động vật khàn khàn (nhưng nhẹ hơn) trong Leather Oud hay Oud Palao. Dù vậy, mình không hiểu nổi sao có người lại gọi nó là 'dịu nhẹ' hay 'không quá động vật'. Và dù mình có yêu nó đến mấy thì nó cũng đang 'hành hạ' bạn đời của mình. Nếu mình xịt dưới áo lúc 6 giờ sáng, thì đến 7 giờ tối anh ấy vẫn thấy nó đâm thẳng vào mũi.
P.S. Mình không hay than phiền về việc thay đổi công thức đâu, nhưng cái nhận xét về L'Aigle de la Victoire ở trên là dựa trên một chai decant cũ từ mấy năm trước. Sau đó mình có mua rồi bán đi hai chai khác vì thấy mùi như bị giảm 70% công lực vậy. Đúng là lũ khốn.