Amy Yến 2
Tui đã loay hoay tìm một mùi hương tông Iris để thay thế cho em Prada Infusion d'Iris. Em đó thì đẹp thật, nhưng vì nhiều người xịt quá rồi nên tui muốn tìm cái gì đó độc bản và khác biệt hơn. Và tui nghĩ là ngay cả trước khi hương cuối (dry-down) hiện ra, tui đã biết chắc mình sẽ chốt em này rồi. Mùi Iris ở đây cực kỳ sạch sẽ và đậm chất nữ tính, tui đoán là nhờ có thêm chút mâm xôi với hoa dành dành. Mà cái hay ở chỗ là em này được blend cực mượt, mấy nốt hoa cỏ hay trái cây vốn dĩ dễ gây nồng gắt thì ở đây lại không hề làm tui thấy nhức đầu chút nào. Một mùi hương đẹp đến ám ảnh, vừa có chút gì đó rất ngây thơ. Nó làm tui nhớ lại một kỷ niệm cũ mà lâu lắm rồi tui không hề chạm tới. Hồi những năm 70 khi còn sống ở vùng nhiệt đới, mỗi khi trời mưa, tui hay viết mấy lá thư tình nồng cháy cho bạn trai (giờ là chồng tui rồi) trên nền giấy màu oải hương với loại mực có mùi thơm... Dù sao thì đó cũng là một sự liên tưởng thật đẹp, vì những lá thư đã mất đi nhưng tình yêu thì vẫn bền bỉ suốt 40 năm qua! Đúng là Impossible Iris, "không thể nào quên" được luôn.