Phượng Kiều Phương Quách
Cái tên này bắt nguồn từ một bài thơ của Cha David Maria Turoldo viết năm 1948. Đại ý là: chẳng có bàn tay nào vuốt ve khuôn mặt tôi, tôi không biết đến sự ngọt ngào của sự buông bỏ, tôi phải là người canh giữ nỗi cô đơn, là kẻ cứu rỗi những giờ phút lạc lối. Nhưng ý nghĩa của chai nước hoa này không chỉ dừng lại ở đó. Nó là một sự tri ân dành cho nhiếp ảnh gia Mario Giacomelli qua bộ ảnh cùng tên, lột tả thực tế cuộc sống của các linh mục trẻ với đầy rẫy sự cô độc, hy vọng và những thử thách. Tôi thấy thiết kế cực kỳ tinh tế: nắp chai mô phỏng chiếc túi đen đựng máy ảnh và xì gà của Giacomelli, cũng giống như hình ảnh những chiếc áo dòng đen bay bổng trong bộ ảnh của ông ấy. Phần kim loại trên thân chai cũng là một sự ẩn ý dành cho thân máy ảnh của ông. Về mùi hương, nó được xây dựng dựa trên tính cách của Giacomelli – một người yêu xì gà – và câu chuyện về những vị linh mục. Đây là một mùi hương thuộc nhóm phương Đông cay nồng. Mở đầu là sự tươi mát nhưng hơi đắng của cam Bergamot, kết hợp với Galbanum tạo ra một cảm giác hơi hướng y tế/thuốc men rất mạnh. Tầng giữa, quế mang đến một tông cay ấm cực kỳ nổi bật, đan xen với sự thảo mộc từ phong lữ và xô thơm. Cuối cùng, sự kết hợp giữa gỗ tuyết tùng, đàn hương cùng với nhang, thuốc lá và nhựa benzoin tạo nên một nốt hương cuối cực kỳ đậm đà. Đây đúng là một mùi hương kinh điển khác từ nhà này với chữ ký nhang đặc trưng của họ.