Toàn Phùng
Hương hoa diên vĩ nữ tính, nhẹ nhàng và phảng phất mùi phấn, kết thúc bằng nốt xạ hương mềm mại. Mùi rất thơm, nhưng với mình thì hơi quá nữ tính. Mùi hương: 7 / Độ tỏa: 7 / Độ lưu: 7
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Hương hoa diên vĩ nữ tính, nhẹ nhàng và phảng phất mùi phấn, kết thúc bằng nốt xạ hương mềm mại. Mùi rất thơm, nhưng với mình thì hơi quá nữ tính. Mùi hương: 7 / Độ tỏa: 7 / Độ lưu: 7
Tiếc là nó quá nồng mùi phấn. Chẳng hiểu sao nốt hương đầu của Prada L'Homme lại có mùi phấn, vì so với Iris De Syracuse thì dòng Prada đó chẳng hề nồng mùi phấn chút nào. Prada L'Homme Iris thì sắc sảo, ngọt ngào và tươi sáng, còn ở đây thì thực sự là một lượng lớn mùi phấn ập đến trước khi bạn kịp ngửi thấy bất cứ thứ gì khác. Chắc chắn là nên thử lên da trước khi mua. Cuối cùng thì nó quá ngấy đối với vợ tôi, nên tôi đành phải từ bỏ hy vọng với chai nước hoa này :P. Tôi đã lỡ mua một chai rồi, nhưng may là tối hôm đó vợ tôi có xịt thử lên da và tôi đã kịp hủy đơn hàng... Có thể nói là mùi trên giấy thì ổn hơn nhiều so với khi lên da. Như tôi đã nói, nó quá nồng mùi phấn và không hề dịu đi chút nào. Mùi hương: 6 Hiệu năng: 8
Có phải mình bị nhầm không khi cứ nghĩ đây là một mùi hương hoa cỏ tươi mát, cam chanh và có chút phấn? Chỉ đến khi so sánh với Lumière d’Iris của Veronique Gabai, mình mới nhận ra mình đã sai lầm đến thế nào! Lumière d’Iris mang đậm nét hoa cỏ cam chanh đặc trưng từ hoa cam (neroli), trong khi Iris de Syracuse lại là một mùi hoa nhẹ nhàng và ngọt ngào hơn (nhờ có heliotrope và vanilla). Sự kết hợp giữa hoa diên vĩ và xạ hương đã tạo nên một cảm giác đầy phấn mịn.
Phải thực sự yêu thích nốt hương diên vĩ thì bạn mới có thể cảm nhận hết được mùi hương này. Một làn hương diên vĩ đậm chất phấn, quyện cùng chút trái cây và hoa vòi voi béo ngậy ở phía sau. Mùi này thì chắc chắn nghiêng về nữ tính rồi.
Note hương diên vĩ (iris) cực kỳ rõ nét. Dù trong thành phần không thấy ghi hạt cà rốt, nhưng mùi mang âm hưởng đất rất rõ. Sau đó, hương thơm chuyển hóa trở nên dịu dàng, mềm mại và uyển chuyển hơn. Rồi biến mất. Thế là tôi lại phải xịt dặm lại. Vòng lặp cứ thế tiếp diễn: diên vĩ, mùi đất, dịu nhẹ, rồi chẳng còn gì. Bù lại, thiết kế bao bì quá đỗi đẹp mắt. Có lẽ tôi nên giữ nó đẹp đẽ như một giấc mơ thôi. Đôi khi, cố với tới lại chẳng đáng chút nào.
Tui đã săn em này cả một thời gian dài rồi. Cứ ngỡ là chắc chắn sẽ mê mệt cho xem. Nhìn cái màu nước hoa kết hợp với cái nắp trắng vàng trông mê cực kỳ, mỗi lần xem ảnh là tui lại thấy "mắt hình trái tim" luôn á. Thế mà đến lúc tìm được cả mẫu thử lẫn chai full để mua, thì nói là thất vọng thôi vẫn còn là chưa đủ! (Cũng may là tui có được mẫu thử trước khi quyết định chốt đơn cả chai lớn). Giờ thì tui đã hiểu cảm giác mà người ta hay nói là mùi "vụn gỗ bút chì khô" nó như thế nào rồi! Nó chính xác là như vậy luôn, cộng thêm một chút tiêu. Mùi cứ bị kẹt ở giai đoạn đó khá lâu trước khi chuyển sang kiểu mùi Iris cực kỳ gần gũi, mềm mại, tinh tế, kiểu như mùi skin scent với một chút ngọt nhẹ từ hoa heliotrope nữa. Nói chung là dưới xa so với kỳ vọng của tui. Cái giá thì quá vô lý so với độ phức tạp, độ tỏa hương và vẻ đẹp tổng thể của nó. Thật sự là dù giá có hợp lý hơn đi nữa thì mùi này vẫn không ấn tượng đến mức chắc tui cũng chẳng mua lại đâu. Update: Hôm nay ngày 31/12, tui có thử lại mẫu thử một lần nữa và thấy nó khác hoàn toàn so với hồi mùa hè. Lần này tui không còn thấy mùi vụn gỗ hay mùi tiêu nữa. Thay vào đó, nó đúng như những gì tui từng kỳ vọng: một mùi hoa cỏ mềm mại, thơm kiểu phấn cực xinh. Sau khi xịt được khoảng một tiếng thì tui thấy thoang thoảng mùi giống Decadence của Marc Jacobs. Tuy nhiên, nó vẫn yếu hơn nhiều so với những gì tui mong đợi ở một mức giá như vậy.
Eo ơi, chán thật sự. Mình cứ thử mấy dòng hương diên vĩ này là lần nào cũng thấy không hợp. Đây lại là một mùi diên vĩ kiểu lạnh lẽo, nồng mùi rễ cây, cảm giác như mùi hầm ẩm thấp và cực kỳ thiếu sức sống. Nếu bạn cũng giống mình, không chịu được cái nốt hương kiểu cà rốt này thì nên né gấp nhé. Để mình nói rõ hơn, những mùi diên vĩ mà mình thấy ổn là ADP Iris Nobile và Hermessence Iris Ukiyoe (vì cả hai đều thiên về hướng hoa cỏ tươi sáng hơn, trong đó diên vĩ đóng vai trò chủ đạo).
Đây là chai nước hoa yêu thích nhất của mình trong suốt hai năm qua. Mình cực kỳ thích nốt hương diên vĩ mang cảm giác phấn mịn, kết hợp cùng các nốt hương phụ tinh tế. Đó là một mùi hương hoa tươi mát, không quá phô trương cũng không quá ngọt. Mùi hương này còn rất gợi cảm xúc; mỗi khi xịt lên, mình như được đưa đến một ngày hè trong khu vườn rợp bóng mát nhìn ra Địa Trung Hải, đúng như cái tên của sản phẩm, và khiến tâm trạng mình trở nên phấn chấn hơn. Độ tỏa hương không quá mạnh, nhưng khả năng lưu hương lại bền bỉ đến bất ngờ.
Đây là chai nước hoa thứ hai mình dùng của nhà Boucheron, và phải nói là thương hiệu này thực sự chưa được đánh giá đúng tầm. Iris de Syracuse mở đầu bằng một cú bùng nổ của hương diên vĩ, hòa quyện cùng các nốt hương cam chanh và trái cây tươi mát. Khi lắng xuống, mùi hương để lại cảm giác diên vĩ kiểu mùi giấy, giống như một tờ giấy trắng tinh đặt trên một tấm vải lanh trắng sạch sẽ vậy (haha), tất cả đều theo một hướng rất dễ chịu. Dù lúc mới xịt cảm giác rất nhẹ nhàng và mềm mại, nhưng không hiểu sao em này lại có khả năng tỏa và lưu hương khá tốt. Tổng thể là một mùi hương tuyệt vời, mang đậm vibe "old money" và "clean girl".
Tui thấy suy nghĩ của mình cũng gần như trùng khớp hoàn toàn với cái review cực xịn này luôn! Đôi khi tui nghĩ chúng ta hay bị nhầm giữa iris và orris. Mà cũng có lý thôi, vì mấy hãng nước hoa cứ ghi cái này nhưng thực chất lại là cái kia! Cái nốt hương "khô" kiểu mùi bút chì hay mùi giấy ở đoạn đầu chính là rễ Orris - thứ mà nhiều người hay ví với mùi cà rốt hay mùi phấn khô ấy. Đây là một nốt hương cực kỳ đặc trưng, kiểu người thì mê mệt, người thì ghét cay ghét đắng. Cá nhân tui cực kỳ mê L'Heure Bleue, kiểu như "tượng đài" của hương Orris luôn, và tui thấy là một khi đã yêu em này rồi thì mọi mùi Orris khác sẽ được phân loại ngay: hoặc là cực phẩm, hoặc là cực tệ, tùy vào cách làm thôi. Với tui, Infusion d'Iris nghe như kiểu "giả vờ" có Orris vậy, chủ yếu là kiểu mùi xạ hương Jovan ở đoạn cuối, còn cái mở đầu Orris thì đẹp mà chóng tàn quá. Chẳng có gì trên đời này thay thế được L'Heure Bleue đâu... nhưng có Orris thì vẫn giúp ích nhiều lắm! Dù sao thì, Iris de Syracuse đúng là một mùi hương cực kỳ lộng lẫy. Tui rất thích cái mở đầu thanh mát, không quá ngọt của cam chanh, rồi đến đoạn cuối chuyển sang tông xạ hương tím với chút ngọt dịu và mùi phấn cực kỳ dễ chịu. Nói thật là tui thấy giá em này hơi chát, nhưng mà công nhận là xịt lên sướng cực kỳ. Nếu ai ngại cái giá đắt đỏ của Orris thì tui có một gợi ý "ngon-bổ-rẻ" trong cái vỏ ngoài nhìn hơi bình thường, đó là Twilight Mist của Body Fantasies. Em này mang lại cảm giác xạ hương tím với độ tỏa hương và lưu hương cực kỳ ấn tượng luôn. Tui nói vậy không phải để hạ thấp chất lượng của em Iris-Orris này đâu, mà là muốn nhắn nhủ mấy bà - cũng giống như tui - nếu lỡ bỏ qua những chai "thiên đường màu tím" giá mềm thì phí lắm. Vẫn còn nhiều lựa chọn màu tím tuyệt vời với giá cực hời, thậm chí độ tỏa hương còn đỉnh hơn em này nữa cơ. Tóm lại là, với một đứa mê mùi phấn và Orris như tui thì Iris của Boucheron chắc chắn là một chân ái!