Jungle Jezebel. Cái chai nước hoa này mà nói là đáng yêu hay là sến súa quá mức thì còn tùy gu mỗi người thôi. Chứ hồi mới nhìn thấy là tui đã thấy "cạn lời" rồi, kiểu thấy nó tệ kinh khủng luôn ấy. Vì cái vỏ chai nên tui cũng chẳng mặn mà gì chuyện dùng thử, mặc kệ hết mấy cái review luôn. Thế rồi cách đây tầm một hai tuần, tui mới biết là em này lấy cảm hứng từ Divine - một drag queen huyền thoại đã mất vào những năm 80. Ơ, thế thì lại khác nha. Tui đi tìm hiểu về Divine, xem ảnh cái chai lần nữa, tự nhiên thấy nó cũng bắt đầu có nét cuốn cuốn, nhìn cũng dễ thương nữa. Tui xem video, đọc thêm review, mà trời ơi, review trái chiều kinh khủng. Người thì khen nức nở, người thì chê đến mức thấy sợ luôn. Thế là tui kiểu: "Phải thử mới được!"
Tui tìm khắp mấy trang bán mẫu thử mà không thấy, cũng chẳng biết mua lẻ ở trang của Sarah kiểu gì, nên phải nhờ một ông bạn chơi thân có sẵn mấy mẫu thử cho. Mẫu về đến nơi thì tui lại bận đi gặp khách, mà đọc mấy cái review kia xong là tui không dám xịt ngay đâu, phải đợi đến tận hôm nay. Thề là lâu lắm rồi tui mới có cảm giác háo hức chờ đợi đến thế, kiểu như sáng sớm ngày Giáng sinh vậy đó. Vừa phấn khích mà cũng vừa hơi rén, vì mấy cái review kia nó "ghê" quá, có mấy cái đọc xong tui thấy hơi bị ám ảnh luôn. Nhưng mà cái cảm giác chờ đợi đó nó kích thích lắm.
Rồi, tới lúc rồi đây. Tui mở cái hộp nhỏ xíu ra, tim đập thình thịch... "Jungle Jezebel" đây rồi. Tui cũng chẳng biết nên kỳ vọng gì, nhưng thôi cứ mạnh dạn lên, tui xịt thật nhiều lên mu bàn tay, cổ tay rồi chấm một ít lên cổ luôn. Và... ồ, cũng không đến nỗi nào! Nó ngọt lắm, kiểu mùi kẹo cao su với chuối ấy. Không hề đáng sợ như tui tưởng! Nhưng mà, trong lúc đang tận hưởng cái mùi chuối kẹo ngọt ngào đó thì... ủa, có cái gì đó bắt đầu trỗi dậy. Một cái gì đó không được "ngon" cho lắm. À, là mùi xạ hương chồn (civet). Mà lại đúng cái kiểu xạ hương tui cực kỳ dị ứng. Tui cực thích xạ hương kiểu vintage, nhưng cái kiểu tổng hợp dùng trong nước hoa hiện đại này là tui "chạy mất dép" luôn. Nó có mùi kiểu... giống mùi mông ấy, nó nồng và nó cứ kiểu "bẩn bẩn" sao đó, mà không phải kiểu bẩn sang đâu. Với tui thì nó không thể dùng để ra đường được. Kiểu như làm sao mà đi giữa đám đông với cái mùi "chuối trộn mùi mông" này được chứ? Không đời nào!
Trong lúc đang ngửi, tui quyết định bật bài hát "Jungle Jezebel" của Divine lên để trải nghiệm trọn vẹn nhất trước khi đi rửa sạch. Tui ngồi xem bà ấy - một nghệ sĩ nặng tầm 136 kg, mặc đồ drag, mồ hôi nhễ nhại, nói năng thì thô tục, hành xử thì cực kỳ nổi loạn... và rồi tui chợt nhận ra: cái nước hoa này CHÍNH LÀ Divine. Nó thô tục, nó sến súa, nó lòe loẹt và cực kỳ quá đà. Nhưng mà, nó là một tác phẩm nghệ thuật. Nó kể một câu chuyện, mô tả một con người với đủ mọi cung bậc: cả tốt lẫn xấu, cả ngọt ngào lẫn đầy mồ hôi. Nó không hề "đẹp" theo kiểu thông thường, và Divine cũng vậy. Nhưng bà ấy luôn nghĩ mình đẹp, và bà ấy đã thuyết phục được tất cả chúng ta. Cho đến khi bà ấy đột quỵ ở tuổi 42. Đó chính là cái cách mà Jungle Jezebel vận hành. Nó không đẹp... nhưng nó biết cách nháy mắt khiến bạn tin rằng nó đẹp, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi biến mất hoàn toàn. Vậy nên, tui vẫn đang phân vân không biết Jungle Jezebel là một thảm họa hay là một kiệt tác đây. Mà thực ra tui cũng tự hỏi về Divine y như vậy. Và tui nghĩ câu trả lời cho cả hai đều giống nhau thôi: Vẻ đẹp nằm trong mắt kẻ si tình.