Andy Phạm
Cuối cùng thì mình cũng đợi được một bản "chơi" với labdanum từ nhà Serge Lutens! Cách mà La Couche du Diable xử lý labdanum thực sự giống cái cách Fille en Anguilles từng làm với hương thông vậy: nó đẩy mạnh cái chất nhựa, cái sự dính đặc trưng, tạo ra một cảm giác cực kỳ trừu tượng, giống như lúc mình chạm tay vào lá hay thân cây cistus dưới cái nắng gay gắt ấy. Chai này dùng trong thời tiết ấm áp thì cực kỳ ổn luôn. Cũng giống như nhiều dòng khác của Lutens, cái độ "dính" này sẽ càng bùng nổ hơn khi gặp nhiệt độ cao, y hệt như cách mà nguyên liệu tự nhiên tỏa hương vậy. Lúc mới xịt, mình thấy có một nốt chua hơi lạ, kiểu hơi dị dị giống như cách người ta hay dùng Bergamot ấy. Nhưng qua được đoạn đó rồi thì mùi hương sẽ chuyển sang tông balsamic cực kỳ mượt mà, làm mình nhớ ngay đến chai SKAI đã ngừng sản xuất của nhà Comme des Garçons. Nghĩ cũng hay, hồi năm 2004 lần đầu ngửi SKAI, mình đâu có biết labdanum mới là linh hồn của nó, vì hồi đó họ đâu có công bố chi tiết thành phần đâu... Nói chung, đây là một cực phẩm của Lutens. Mình cực kỳ recommend cho những bạn nào mê labdanum hoặc muốn trải nghiệm phong cách "tập trung vào một nguyên liệu" đầy tính trừu tượng của nhà này. Những chai kiểu này luôn có chiều sâu và nhiều tầng lớp hơn hẳn so với những gì bảng thành phần ghi trên giấy nhé!