Lộc Huy Phạm
Câu chuyện kinh dị 'The Enigma of Amigara Fault' của Junji Ito kể về những cái hố trên vách đá được tạo ra dành riêng cho mỗi người, một sự thôi thúc đầy ma mị khiến con người ta không thể cưỡng lại. Với mình, La Fin du Monde cũng mang lại cảm giác tương tự—như thể nó được tạo ra dành riêng cho mình, hoặc chính mình đã tạo ra nó vậy. Một sự quyến rũ đầy kỳ bí, khiến mình hoàn toàn không thể chối từ. Khi mới xịt lên da, nốt hương đầu có mùi giống như bắp rang bơ ở hội chợ, nhưng ngọt hơn và hơi có chút cháy xém. Có một chút gì đó vừa bụi bặm, vừa phấn mịn từ nốt hương thuốc súng. Sau đó, một chút khói kiểu gourmand, giống như trà Lapsang mật ong, thoang thoảng ở nốt giữa. Mùi bắp rang thì bay đi khá nhanh. Sau đó, sự ngọt ngào và mùi đất dần chuyển sang hương diên vĩ (iris) kem mịn và rất phấn. Thật sự là sau một tiếng, nó chẳng còn ngọt mấy nữa! Mùi đất cũng trở nên... sạch sẽ hơn? Và hoa diên vĩ không còn kiểu béo ngậy nữa mà chân thực đến mức như thật luôn, thậm chí còn có cảm giác hơi giống mùi xà phòng nữa chứ! Nó hoàn hảo luôn ấy. Một sự chuyển mình cực kỳ xuất sắc, lột tả đúng cái cảm giác 'tận thế' mà nhà ELDO muốn truyền tải: sau pháo hoa và bắp rang, mọi thứ sẽ lắng xuống, và rồi một bông hoa sẽ lại nở rộ. Đây là mùi hương yêu thích của mình, nhưng có thể không hợp với bạn đâu, nên nhớ test trước nhé. Nhìn chung thì em này cực kỳ dễ dùng và hoàn toàn unisex trên da mình. Thời tiết mát mẻ thì xịt đi làm cũng ổn nếu dùng nhẹ tay. Nhưng đừng xịt lúc trời nóng ẩm nhé, sẽ bị nồng quá đấy. Độ lưu hương thì cực ổn.