Người dùng ẩn danh
Mùi hương này lấy cảm hứng từ một truyền thuyết Ấn Độ về cây sung, hay còn gọi là cây tri thức. Ngay lúc mới xịt, mình thấy nốt hương cam chanh - thảo mộc - trái cây nó cứ bị mất kiểm soát sao ấy, kiểu bị chua quá mức do mấy nốt cam chanh hoặc cỏ cây trộn lẫn (mình nghĩ có vẻ nhà làm hương đã hơi quá tay). Nốt trái cây thì khá ổn, ngọt và dịu, nhưng mà nói là sung thì... mình chẳng thấy mùi sung đâu cả, thay vào đó mình lại thấy giống mùi dâu tây với chuối hơn. Khi mùi hương dần lắng xuống, sự kết hợp giữa trái cây và gỗ bắt đầu xuất hiện. Lúc này nốt chua gắt ban đầu đã dịu đi, "mùi sung" cũng mềm mại hơn và nốt gỗ đàn hương tăng lên cùng với gỗ cây sung. Nhưng đây lại là một điểm trừ nữa vì gỗ cây sung ở đây cho cảm giác quá nồng mùi long não, kiểu khô và đất, thậm chí hơi có mùi mốc, giống như mùi giấy papyrus hay khuynh diệp trộn với đàn hương và một chút xạ hương. Thật sự là mình không biết nữa, mình không thích mùi này lắm. Mở đầu thì mất cân bằng, nốt sung thì không ra mùi sung, còn phần hương gỗ lúc khô thì lại bị lỗi vì quá nồng mùi long não, làm mất kiểm soát cả quá trình khô hương. Dù hỗn hợp này rất hoàn hảo về độ lưu hương và tỏa hương, nhưng mình vẫn thấy hụt hẫng vì chẳng tìm thấy cái "cây huyền thoại" đó ở đâu cả. Đánh giá: 3