Hương Phenolic Oriental ★★★★★
Tui chơi nước hoa cũng gần 8 năm rồi, thử qua hàng trăm loại từ nước hoa, tinh dầu cho tới mấy cái hóa chất tạo mùi, nên tui đã tìm thấy một "vương quốc" của sự kỳ quái đến mức tê liệt mà chỉ vài chai nước hoa mới đủ trình để bước vào. Nó giống như sự giao thoa giữa hai thái cực: một bên là cảm giác quen thuộc ấm áp, một bên là sự lạnh lẽo, rợn người kiểu "thung lũng kỳ lạ". Như một bản hát ru vỗ về về những ký ức tuổi thơ, sự ấm áp đầy tính nhân văn, nhưng lại bị nhuộm bởi những sắc thái lạ lẫm và gây nhiễu loạn. Bạn sẽ thấy mình bị cuốn vào sự thoải mái, nhưng lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhiều chai niche cứ cố làm cho mình trở nên dị, nhưng thường lại kết thúc bằng sự xa cách, khó gần vì thiếu đi cái chất "người" để bám víu vào. Muốn dị thì dễ, muốn dễ gần cũng dễ, nhưng để kết hợp cả hai – vừa tạo ra bầu không khí lạnh sống lưng mà vừa vỗ về, vừa báo động mà vừa ru ngủ – thì mới là khó. Mấy "cư dân" tiêu biểu ở đây có thể kể đến 100% Love với mùi kiểu "nôn ra sô-cô-la và hoa hồng", Le Feu d’Issey như kiểu sữa oriental pha vitamin B điên rồ, hay Angel như một cái hội chợ bị vấy bẩn.
Và đây là thành viên mới nhất, l’Heure Perdue, mà tui sẽ mô tả ngắn gọn là mùi vanilla bìa các-tông pha dung môi pha sơn. Đây là một tuyệt tác đa sắc, mỗi lần xịt lại thấy một kiểu và hiện ra những điểm kỳ lạ không ngờ tới tùy vào tâm trạng người dùng. Lúc thì thấy mùi sữa nóng, cao su, bánh mì, bánh quy quế, hoa diên vĩ, thảo mộc, hổ phách rồi bơ đậu phộng, cứ thay đổi xoành xoạch theo từng phút, từng giờ.
Cái hồn của chai này là sự kết hợp cực kỳ quái chiêu giữa mùi dung môi pha sơn nồng nặc với một thứ hiếm hoi là vanilla bìa các-tông bùi bùi. Một mặt, nó gợi nhớ về những kỷ niệm dễ chịu như sách cũ, bánh mì mới nướng, trà sữa hay ngôi nhà thời thơ ấu. Nhưng mặt khác, cái mùi phenolic lại mô phỏng một kiểu khoái cảm khác mà tui từng thấy hồi nhỏ. Kiểu như mùi xăng, dung môi pha sơn hay nước rửa móng tay ấy, nghe thì kỳ cục, nồng nặc, đậm chất hóa chất và có vẻ nguy hiểm cho sức khỏe, nhưng mình cứ muốn hít hà mãi không thôi.
Kỳ lạ hơn là ở phía sau vẫn thấp thoáng cái chất Pháp cổ điển, ngon lành kiểu Guerlain, giúp gắn kết mọi thứ lại thành một chai nước hoa đúng nghĩa và hài hòa. Tui không hiểu nổi sao Mathilde Laurent có thể sắp xếp mọi thứ để nó vừa gợi cảm xúc mà vừa dùng được như vậy, đúng là thiên tài. Bà ấy cũng thừa nhận l’Heure Perdue là 100% tổng hợp, và tui nghĩ chính điều đó càng làm nổi bật tầm nhìn nghệ thuật và kỹ năng của bà. Thứ chất lỏng quái chiêu này, trộn lẫn giữa sự thích thú và sự bất an, không hề mượn từ thiên nhiên mà là sản phẩm thuần túy từ trí tưởng tượng.
Cảnh báo nhẹ là tui thấy chai này khá "khó nhằn", đừng đem so với mấy chai nước hoa thông thường rồi vội vàng chê nó. Xịt hàng ngày thì hơi dị quá, nhưng một khi đã quen mùi rồi thì tui thề là không có chai nào trên thị trường thỏa mãn được cái cơn "thèm" mà l’Heure Perdue tạo ra. Một khi bạn đã bước qua những lối mòn bí mật để vào vương quốc của sự thích thú và bất an này, nghe bản quốc ca và ngửi bầu không khí ở đó, bạn sẽ mãi mãi đi tìm những mảnh bản đồ rách nát để tìm đường quay trở lại, hết lần này đến lần khác.