Jesse Nhật Quang
Tui có ngửi thử bao nhiêu loại nước hoa của Jo Malone ở Sephora rồi, mà cuối cùng Lime Basil & Mandarin vẫn là "chân ái". Có một lý do cực kỳ đặc biệt luôn. Mấy năm trước tui có đi Hy Lạp và mua một tuýp kem dưỡng tay của địa phương ở đó, mùi nó thơm xỉu luôn. Dùng hết sạch rồi mà tui tìm mãi chẳng thấy cái gì có mùi giống được, cho đến tận ngày tui ngửi thấy em này. Lúc xịt thử ở cửa hàng, tui kiểu: "Khoan đã... chính là nó! Đây chính là chuyến đi Hy Lạp năm ấy." Bao nhiêu ký ức ùa về, nào là cây cam quýt Hy Lạp, nắng mùa đông ấm áp, mấy khu di tích ở Athens đẹp đến nghẹt thở, rồi cả những màu sắc rực rỡ nữa... Cái sự kỳ diệu của ký ức đó nó lấn át luôn cả bản chất thật của chai nước hoa này. Nếu gạt cái ký ức đó sang một bên thì em này cũng chỉ là một mùi hương thiên về cam quýt thôi. Hơi đắng một chút, không lưu hương lâu lắm, và đôi khi cảm giác hơi bị nhân tạo. Nhưng với tui, nó là một mảnh ký ức vô giá. Tui vẫn còn giữ cái vỏ tuýp kem dưỡng tay cũ, về nhà tui có check bảng thành phần thì thấy nó khớp 100% luôn: chanh, húng tây và quýt. Đơn giản vậy thôi mà tui mất cả mấy năm trời mới tìm được mùi gần giống cái kem đó. Mùi thì không giống hoàn toàn (tui vẫn thấy dùng mấy nốt hương này làm kem dưỡng tay thì đỉnh hơn), nhưng nó là thứ gần nhất rồi nên tui thấy hạnh phúc lắm vì đã tìm ra nó. Suy cho cùng, mùi hương sinh ra là để làm vậy mà: lưu giữ những khoảnh khắc thân thuộc, dẫn lối cho những ký ức hạnh phúc tưởng chừng đã quên. Tui cực kỳ trân trọng chai nước hoa này vì điều đó. P.S. Tui cực kỳ đồng ý với mọi người về việc em này gợi nhớ mùa hè ở Ý nha. Xịt em này vào là tui cũng thấy flashback về mấy chuyến đi Ý luôn :))