Casey Nam
Mùi khói nhang tro bụi bao phủ trong những tấm rèm dày đặc, nằm sâu trong một căn phòng tường đá cổ kính, nơi mà điện hay wifi chẳng bao giờ chạm tới được. Căn phòng cũ kỹ như một bức tường ngăn cách với thế giới, vĩnh viễn không có wifi. Chỉ có hương vị cà phê đen đặc được pha từ nước giếng, rót ra từ một chiếc ấm sắt. Nếu cái nốt mở đầu làm bạn thấy khó chịu, thì hãy kiên nhẫn, vì sau khoảng một tiếng, mùi hương sẽ dễ chịu hơn nhiều. Nó rũ bỏ cái cảm giác khói xì gà nồng nặc như trong gara để chuyển sang làn khói ngọt ngào quyện cùng gỗ tuyết tùng ấm áp và gia vị. Tôi thấy thấp thoáng nét oud kiểu Tom Ford, và có một chút gì đó mọng nước, giống như mùi mận vậy, có khi là Plum Japonais cũng nên. Hai mùi này có vẻ là 'họ hàng' với nhau, nhưng London lại có một sự gắn kết đặc biệt với hương thuốc tẩu. Mùi hương này hoàn toàn tách biệt với phong cách Mỹ và sẽ cực kỳ gây sốc nếu bạn chưa quen với không gian mà nó gợi lên. Nhưng một khi đã bắt đầu hòa mình vào, bạn sẽ thấy cực kỳ thoải mái. Có một yếu tố con người đầy táo bạo hiện hữu, tựa như hơi thở vậy. Cảm giác như có ai đó đã chờ đợi bạn trong căn phòng này, họ hòa quyện cùng bầu không khí và thấm đẫm linh hồn của nơi đó. Nó khơi gợi một sự khao khát, không phải kiểu dục vọng, mà là mong muốn được có người đồng hành trong không gian riêng tư này. Một nơi có thể ẩn mình trong một ngôi nhà, chỉ dành riêng cho chủ nhân, tạo nên một sự thân mật lâu đời. Giống như một người tri kỷ đang thì thầm với đối phương rằng: 'Về nhà thôi'.