Martin Lâm
Một mùi hương khá ổn, nhưng chốt lại là hơi nhẹ. Đầu tiên, mình phải đính chính một hiểu lầm: đừng nghĩ nó giống Bois d'Armenie. Mình có chai BdA và coi đó là một cực phẩm, một trong những mùi yêu thích nhất mọi thời đại của mình. Dù cùng thể loại nhưng chúng hoàn toàn KHÔNG giống nhau đâu. BdA mang vibe kiểu như rượu liqueur, lúc lắng xuống thì mượt mà, mịn màng với sự hòa quyện của benzoin và gỗ, thoang thoảng chút phấn. Trong khi đó, Lui thì cay nồng hơn rất nhiều. Đúng là BdA có chút ngò rí và tiêu hồng, nhưng chúng chỉ là nốt nền thôi. Còn ở Lui, đinh hương hiện lên cực kỳ rõ nét, quyện trong làn khói. Nó cũng có tông hoa cẩm chướng đậm và một lượng lớn xạ hương. Thêm nữa, vanilla ở đây chiếm ưu thế, còn BdA thì lấy độ ngọt từ benzoin. Ngửi thử cả hai cùng lúc thì lúc hạ tông (drydown) chúng có vẻ hơi giống nhau một chút, nhưng với mình thì đúng kiểu khác nhau một trời một vực. BdA không chỉ nằm ở các nốt hương, mà là ở cảm giác, hào quang và kết cấu của nó. Lui là một mùi của nhà Guerlain nên chắc chắn mình sẽ thích, nhưng nếu bạn định mua Lui để thay thế cho BdA thì mình xin lỗi nhé, hai em này ở hai đẳng cấp khác nhau rồi. Dù thiên về BdA hơn, mình vẫn rất thích Lui và hay xịt em này trước khi đi ngủ. Giống như BdA, đây là một mùi hương được pha trộn cực kỳ tinh tế, mượt đến mức không có nốt nào quá nổi trội. Nó tạo ra một bầu không khí, một tâm trạng hơn là chỉ là mấy cái mùi kiểu "Vanilla Tonka" hay "Incense Leather" thông thường. Với mình, Lui mang đậm hơi thở mùa thu. Mỗi khi ngửi thấy mùi này, mình lại tưởng tượng về một cửa hàng đồ cổ nằm trong một con phố nhỏ ở một thủ đô châu Âu giữa mùa lá vàng rơi. Chủ tiệm đang đốt nhựa benzoin trong lò, và không gian tràn ngập mùi ngọt nhưng hơi ẩm mốc của những cuốn sách cũ, những món đồ cổ bám bụi và những chiếc rương gỗ teak vẫn còn vương lại mùi hương của những thứ đã bị lãng quên từ lâu. Nhưng rồi mình lại thấy cửa hàng đó có chút gì đó rất quyến rũ. Đúng vậy, mình thấy Lui cực kỳ gợi cảm, có lẽ là nhờ sự kết hợp giữa xạ hương và vanilla. Nó bám trên da một cách rất lôi cuốn. Cảm giác như có một mỹ nhân với đôi mắt sâu đang dạo bước quanh những kệ hàng vậy. Nếu phải xếp loại, mình sẽ coi Lui là phiên bản mùa thu của Bois d'Armenie – vốn là một mùi thuần mùa đông. Lui hợp để diện cùng áo khoác da đen, áo len cổ lọ, kiểu vừa nghệ sĩ vừa sang chảnh vào một buổi tối mùa thu se lạnh. Còn BdA thì vương giả và lộng lẫy hơn nhiều, hợp với những dịp cực kỳ xa hoa. Nếu bạn săn được em này với giá tầm 60$ thì nên múc ngay. Nhưng giờ họ đổi sang vỏ mới với giá mới á? Thôi, mình xin kiếu. Khả năng tỏa hương của em này, không giống như BdA, là quá nhẹ. Nói là "mùi hương sát da" vẫn còn là nói giảm nói tránh đấy. 7.5/10