Kevin Anh Nguyên
Với mình, em này đúng kiểu "chân ái", kiểu mùi hương mà nếu có bị lạc lên đảo hoang mình cũng sẽ mang theo. Mình đã liều mình mua bản travel spray mà chẳng được test thử gì cả khi đang ở vùng hẻo lánh tại Úc, nhưng mình biết chắc là với vanilla thì sẽ không bao giờ sai. Có vẻ như con người chúng ta luôn có những điểm chung trong gu thẩm mỹ, và em này chính là minh chứng cho sự phổ biến đó. Mùi hương mở đầu bằng một chút gia vị ấm áp, tỏa sáng, nghe bảo là bạch đậu khấu, có lẽ là hương liệu tổng hợp thôi nhưng mà nó đẹp cực kỳ. So với nhiều dòng nước hoa thương mại hay indie khác, em này có độ lưu hương tốt, đa tầng và có chiều hướng phát triển rất cổ điển. Hậu hương là mùi vanilla kiểu phương Đông kéo dài. Mình cảm nhận rõ đây là sự kết hợp của các hợp chất hương liệu được phép sử dụng hiện nay. Thật mỉa mai khi những người vốn yêu thích những giá trị kinh điển như mình lại thấy việc dùng tinh dầu hay chiết xuất tự nhiên dần trở thành điều khó khăn. Mình nói hơi nhiều là vì nhận ra chai ‘Apres’ của Ellis thực chất chỉ là một bản mô phỏng lại em này nhưng đã bị biến đổi đi. Thú thật là mình đang hơi rén, không dám xuống tiền mua chai full. Không biết liệu nó có bị pha loãng hay biến chất không, dù chỉ sau vài tháng? Ngành công nghiệp nước hoa thương mại cứ thế vận hành, dường như họ chẳng hề bận tâm đến nghệ thuật hay cái đẹp thực sự.