Logan Quốc An
Marescialla gợi nhớ về những ký ức trong căn hầm u ám thời thơ ấu, những bóng tối của điều chưa biết ẩn sau những chiếc đĩa và nồi bằng thiếc cũ, bên cạnh những hũ thủy tinh đựng mứt và các loại gia vị như nhục đậu khấu và đinh hương. Mùi ẩm mốc và ngai ngái dẫn lối đến một khoảng hở đón lấy làn gió từ khu vườn thảo dược chữa bệnh mọc hoang, loại thảo mộc cổ xưa, huyền bí thường dùng để trị bệnh. Mở đầu là mùi long não, chát, giống như mùi dầu thông, đủ gây sốc để khiến một số người phải e dè. Ngược lại, tôi là kiểu người không bao giờ thấy khó chịu với những mùi hương như vậy, trái lại còn cảm thấy bị mê hoặc. Nó hoàn toàn khác xa với những quan niệm truyền thống về mùi hương của một chai nước hoa, mang lại cảm giác rất bản năng và đầy bí ẩn đối với khứu giác hiện đại. Tầng hương giữa là một đóa hồng ép trong cuốn sách cũ hơi ẩm, sắp rách nát, cùng mùi xà gồ và ván gỗ, những ngăn tủ nhỏ chứa tạp chí cũ và kỷ vật, những không gian bị bỏ hoang đầy rẫy những câu chuyện đã ngủ yên từ lâu. Mùi nhục đậu khấu sớm tách khỏi hương long não, để lộ ra sự mộc mạc của gỗ và giấy. Tôi ngửi thấy những ký ức cứ thế chồng chất, chẳng rõ đó là ký ức của chính mình hay là của những linh hồn đã khuất từ lâu. Mùi của một vùng đầm lầy xa xôi, nồng đậm hơi thở của cây cỏ trong đủ mọi giai đoạn sinh trưởng và phân hủy, nhờ vào nốt hương hoắc hương đậm nét gợi nhớ đến tinh dầu nard, khép lại hành trình của Marescialla khi mùi hương dần lắng xuống và tan biến. Đây là một sự pha trộn đầy mê hoặc, rất đáng để những ai có khứu giác ưa mạo hiểm khám phá. Thực ra Marescialla khá dễ dùng, nhưng nó sẽ mang một mùi hương không giống với bất kỳ thứ gì mà những người xung quanh bạn từng xịt.