Hoa Hạnh Bảo Hoàng
Đây không phải là phong cách mùi hương mình hay dùng, nhưng thề là lúc mới xịt, mình muốn rưng rưng nước mắt luôn ấy. Nó mang lại một cảm giác hoài niệm đến lạ kỳ và cực kỳ dễ chịu. Mùi này dùng quanh năm, bất kể ngày hay đêm đều ổn hết. Điểm làm mình mê nhất chính là sự đối lập: vừa có cảm giác sạch sẽ, tươi mới, nhưng lại vừa có chút gì đó bụi bặm, cũ kỹ. Mình cực thích sự cân bằng này vì nó tạo nên nét bí ẩn riêng. Mình cảm nhận rõ nhất là rêu sồi và labdanum (đúng là nó có mùi kiểu "thánh thiện" như trong nhà thờ vậy, nhưng không hề bị nồng hay nặng nề đâu). Còn về nốt lựu thì mình không cảm nhận rõ lắm vì với mình nó gần như không mùi, nhưng có lẽ chính nó lại tạo ra cái vibe kiểu xà phòng ấy. Tiếc là mình ước gì em này nữ tính hơn một chút, vì thú thật là mình không thấy mình hợp để xịt em này. Nhưng phải công nhận đây là một mùi hương cực kỳ đẹp và trọn vẹn (mà mình nói vậy là từ một đứa vốn chẳng hề thích dòng chypre đâu nha). Có khi mình phải đi tìm hiểu thêm về các dòng chypre khác mất thôi, không biết nữa, nhưng Melograno thực sự đã đánh thức điều gì đó trong mình rồi.