Giang Đào
Nó tái hiện mọi thứ một cách chân thực nhất. Một căn nhà nghỉ nồng nặc mùi thuốc lá, nơi có những kẻ cô độc, những cặp tình nhân hay những đối tác làm ăn. Đó là những cuộc trò chuyện lúc nửa đêm, những mảng giấy dán tường rẻ tiền, những tấm rèm dày nặng nề và một chiếc máy hát cổ. Đây như một phiên bản nâng cấp của Tabac từ nhà Maurer & Wirtz nhưng được thêm vào một chút hơi hướng siêu thực. Mùi hương này đầy thuyết phục, đơn giản, gây nghiện, nhưng lại quá u ám và quá choáng ngợp. Sự trực diện của nó mang lại cảm giác như đang nhìn trộm vào đời tư của người khác. Điều đó thường thấy trong phim ảnh, nhưng khi sử dụng như một mùi hương cá nhân, tôi lại không sao tìm thấy sự kết nối. Tuy vậy, đây vẫn là một mùi hương khiến người ta phải nhớ mãi.