Phương Hạnh Hồ
Chưa bao giờ mình nghĩ mình là kiểu người hợp với mấy mùi 'second skin' đâu, mà càng thử mấy dòng này mình càng thấy chắc chắn là nên bỏ cuộc thôi... Nó thực sự không dành cho mình! Mình thật lòng cảm thấy mấy loại nước hoa này chỉ dành cho những ai không có cá tính lắm thôi. Sau bao nhiêu năm nghe người ta khen nức nở em Missing Person này, cuối cùng mình cũng chốt một bản travel size để tự trải nghiệm xem nó 'thần thánh' thế nào. Công nhận là mùi thơm thật, nhưng xịt bao nhiêu đi nữa thì nó cũng chẳng hề tỏa hương. Mấy cái kiểu xạ hương nhẹ nhàng, thanh khiết, thoang thoảng chút hoa cỏ này thực sự không 'dính' với mình. Đã xịt nước hoa là mình muốn ngửi thấy mùi hương đó suốt cả ngày. Không cần phải tỏa hương nồng nặc kiểu 'nuclear' đâu, nhưng ít nhất mình cũng phải tự cảm nhận được mùi trên người mình chứ. Missing Person cũng cùng gu với L’Eau Papier, Glossier’s You hay mấy dòng của Escentric Molecules thôi. Mấy tuần gần đây mình có thử qua khá nhiều dòng thuộc thể loại này rồi và thấy mình hoàn toàn không hợp với kiểu mùi 'second skin' hay 'your skin but better' này. Chúng đều thơm kiểu thanh lịch, xạ hương, ấm áp, tinh tế và sạch sẽ, nhưng mà chỉ lưu hương được tầm một tiếng thôi. Đã vậy giá còn chẳng rẻ chút nào! Thế nên với mình, tính ra thì không hề kinh tế chút nào. Mùi thì thơm thật đấy, nhưng mình thấy không xứng đáng với số tiền bỏ ra.