Rosie Ánh
Mùi hương rất tươi mát và xanh ngát, nốt bưởi lùi về phía sau nhưng bạn vẫn có thể dễ dàng nhận ra. Ngay từ lần ngửi đầu tiên, tôi hoàn toàn không cảm nhận được hương mơ, nhưng điều đó có lẽ sẽ thay đổi khi tôi xịt lên da.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mùi hương rất tươi mát và xanh ngát, nốt bưởi lùi về phía sau nhưng bạn vẫn có thể dễ dàng nhận ra. Ngay từ lần ngửi đầu tiên, tôi hoàn toàn không cảm nhận được hương mơ, nhưng điều đó có lẽ sẽ thay đổi khi tôi xịt lên da.
Cảm giác như đang nhâm nhi một quả mơ trong lúc dạo bước quanh một phòng triển lãm nghệ thuật, và biết rằng ngoài kia là một ngày hè ấm áp. Mùi hương này gợi cho mình nhớ đến không khí trong bộ phim Call Me By Your Name — với hương trái cây hạch, cỏ xanh, ánh nắng và sự thong dong, tự tại. Thật khó tin là nốt hương thạch cao lại không hề khiến mùi hương này trở nên khó dùng.
Trong lúc tìm kiếm một mùi hương mùa hè có độ lưu hương tốt, với nốt cam chanh không gây nhức đầu, mình đã yêu thích chai này ngay lập tức. Với một mùi hương thuộc thể loại này, em nó có độ tỏa và độ đậm chất lượng, và mình thực sự cảm nhận được mùi của vỏ đào/mơ, vì nó không quá ngọt kiểu siro hay mùi quả chín nẫu. Sự kết hợp giữa bưởi tươi sáng, mơ mềm mại, các nốt xanh tươi mát cùng chút hương giấy/phấn và xạ hương đối với mình là cực kỳ dễ chịu và cân bằng. Mình thấy mùi này hơi thiên hướng nữ tính, nhưng không quá áp đảo. Đây là một chai nước hoa mùa hè tuyệt đẹp để xịt khi đi picnic hay ghé thăm bảo tàng, thay vì dùng cho một ngày đi biển hay kỳ nghỉ ở vùng nhiệt đới. Có một bạn trong bài review khác mô tả mùi hương này như là "Call Me By Your Name phiên bản nước hoa" và mình hoàn toàn đồng ý. Những thước phim trong bộ phim đó chính là cách mà chai nước hoa này tỏa hương—nhẹ nhàng, tươi mới, ngập tràn nắng vàng và rực rỡ sắc màu, gợi lên một điều gì đó đầy tính nghệ thuật và vượt thời gian.
Mùi hương kiểu tươi mát, ngọt mặn mặn pha chút hương mơ. Nói thẳng ra thì mình thấy mùi này hợp với nữ hơn, chứ khó mà hình dung được một bạn nam nào xịt mùi này mà lại hợp được. Thú vị thì có thú vị, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó thôi. Theo mình, JSP Selperniku làm tốt hơn ở phong cách này, mà giá lại chỉ bằng một nửa chai này.
Tôi khá thích mùi hương này, với các nốt hương mơ, "thạch cao" và hoa mộc tê (không được liệt kê ở đây). Khá bất ngờ là sau vài tiếng, nốt bưởi xanh/vàng xuất hiện theo kiểu "kim tự tháp ngược". Vị hơi đắng nhưng không sao, hòa quyện tốt với hoa mộc tê vốn cũng có xu hướng ngả đắng trên da tôi. Nếu không biết trước, nốt thạch cao rất thú vị kia sẽ mang lại cảm giác gì đó nhẹ nhàng, mang hơi đất và đẫm sương mai. Sạch sẽ, không hề có cảm giác bám bụi. Sự hòa quyện của nốt hương này với các nốt trái cây rất bất ngờ nhưng lại vô cùng ăn ý. Quả mơ được dùng ở đây là dạng quả xanh, và đó là cách duy nhất tôi có thể diện nó trên da. Các nốt mơ chín và đào thường ngửi lên mùi bị lên men khi tôi dùng. Hoa nhài thoang thoảng, không bị nồng hắc (indolic), mang sắc thái xanh và ngọt ngào. Bây giờ là mùa đông và tôi đang ngồi trong nhà. Đêm nay mùi hương lưu lại rất tốt. Tôi từng dùng chai này vào mùa hè, và trải nghiệm hương thơm nhìn chung vẫn vậy, chỉ là các khía cạnh xanh mát trở nên nổi bật hơn vào mùa đông, và độ bám tỏa cũng tốt hơn nhiều so với thời tiết oi bức.
Mở đầu là mùi nước ép ổi chua chát, nồng và gắt. Sau đó là cảm giác như đang ở trong bệnh viện. Với mình, đây mới chính là mùi thực sự của băng gạc, nước sát khuẩn và bình xịt hen suyễn, chứ không phải kiểu mùi mà bạn thường thấy ở BR540. Nó không hề khó chịu, mình khá thích, nhưng nó gợi lại những ký ức và liên tưởng rất rõ rệt.
Mình không hề thấy nốt hương nào bị kỳ lạ cả, Monserrat mang lại cảm giác dễ chịu từ lúc mới xịt cho đến khi nhạt dần. Thậm chí sau 24 giờ, mình vẫn còn ngửi thấy mùi hương lưu lại trên quần áo. Mình đặc biệt thích nốt hương mở đầu với sự bùng nổ tươi mát của bưởi.
Đây là tác phẩm đầu tiên của Bruno Fazzolari mà mình thực sự không thấy hấp dẫn. Đây là một mùi hương hoa xạ hương với nốt phấn (chalk accord) rất đậm và rõ rệt. Nước hoa mở đầu với hương bưởi và hạt cà rốt, sau đó chuyển sang tầng hương giữa với hoa nhài, mơ và một chút nốt xanh kiểu lá sung. Tầng hương cuối bao gồm xạ hương, hổ phách và mùi thạch cao ướt. Mùi hương mang tính trừu tượng, thiên hướng nữ tính với độ tỏa hương từ trung bình đến mạnh và khả năng lưu hương tốt. Có lẽ chai này sẽ thu hút những ai yêu thích phong cách hoa quả xạ hương, nhưng với mình, nó kỳ lạ đến mức khó mà sử dụng được. Mình xin phép bỏ qua em này. Chúc mọi người trải nghiệm vui vẻ!
Mùi mơ và thạch cao làm tôi liên tưởng ngay đến loại sữa rửa mặt mơ St. Ives mà mình từng dùng hồi còn là một cô bé tuổi teen. Những thiên thần má hồng vốn luôn hiện hữu trong mọi bức tranh bích họa mà tôi từng học trong những tiết Lịch sử Nghệ thuật đầu tiên cũng hiện về trong tâm trí. Tôi đã mua hẳn một chai full: mùi hương này rất tươi mát, mang nét trái cây trong trẻo, rạng rỡ và đầy vui tươi. Sau khi xem phim Call Me By Your Name, tôi cảm giác đây chính là mùi hương đại diện cho bộ phim: hương mơ chín mọng dưới nắng vàng nước Ý và cả những năm tháng thanh xuân.
Monserrat là một mùi dễ xịt, nhưng lại cực kỳ khó hiểu. Nó thuần túy là một tông hoa cỏ trái cây, nhất là ở nốt hương đầu, mang lại cảm giác nắng ấm, kiểu như vibe của Doris Day vậy. Mà nói thiệt, đây cũng là chỗ làm tui thấy hơi "rợn". Mấy hình ảnh kiểu Doris Day – một cô nàng tóc vàng, tươi tắn, luôn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo không tì vết – thực sự làm tui thấy bất an. Kiểu như cô ấy chẳng hề có một góc tối nào vậy, một sự bình yên đến mức đáng sợ. Fazzolari đã chứng minh được cái hay của dòng hoa cỏ trái cây này. Nó không hề tệ, chỉ là thường bị giới nước hoa làm cho trở nên quá tầm thường thôi. Thay vì làm nó bớt ngọt đi một cách đơn điệu, Monserrat lại chọn một lối đi riêng đầy sức sống. Có chút bưởi mọng nước, chua ngọt giúp cân bằng lại, tránh cảm giác bị ngọt lịm như siro, nhưng tui phải thừa nhận là Monserrat vẫn ngọt một cách lộ liễu. Nốt hương trái cây ở đầu kết thúc bằng một mùi trà violet ngọt lịm như đường. Tui thấy có nốt hoa mộc tê trong danh sách thành phần, cảm giác về nó có đấy, nhưng Monserrat giống như đang mô phỏng cái "khung" của hoa mộc tê hơn là mùi hương thực sự của nó. Hoa mộc tê thường có vị đào ngọt và chút gỗ trà, nhưng ở đây, sự ngọt ngào của trái cây và hoa lại được tiết chế bởi hạt cà rốt – một nốt hương cực kỳ đặc biệt: mộc mạc, bụi bặm và có chút gì đó khô ráo, lì lợm. Chính cái nốt hạt cà rốt này đã kiềm chế sự bóng bẩy của hoa quả, tạo nên một kết cấu mùi hương rất tinh tế. Nó tạo ra một sự giằng co, một sự cân bằng đầy chủ động giữa các tầng hương. Cái vẻ ngoài phóng khoáng của Monserrat chỉ là lớp vỏ che đậy một dòng chảy ngầm đầy ám ảnh thôi. Nếu nốt đầu là một ngày đi biển đầy nắng, thì lớp hương bên dưới lại là một sự đe dọa ngầm. Nó làm tui liên tưởng đến hai chai khác của Fazzolari là Lamblack và Room 237 – tất cả đều giấu giếm một điều gì đó bất ổn đằng sau vẻ ngoài bình thường. Gọi là sự ngụy trang hay cái bẫy gì cũng được, nhưng mỗi chai đều mang theo một chút nguy hiểm. Monserrat đẹp, thực sự rất lộng lẫy. Nhưng nó cũng rất lạnh lẽo và ám ảnh. Nếu Lamblack là bóng tối, Room 237 là nỗi sợ bóng tối, thì Monserrat chính là nỗi sợ ẩn hiện trong một nắm bụi.