Việt Quyên Trương
Xạ hương thực vật nè! Lúc đầu mình cứ ngỡ mùi chủ đạo sẽ là mâm xôi với xạ hương kiểu nữ tính cơ. Nhưng mà nhà L'Artisan thì nổi tiếng với chất lượng và sự khác biệt rồi, họ ưu tiên sự độc bản cho chai này luôn. Để mình kể cho nghe cái này, hơi hoài niệm tí. Nhớ hồi xưa đi học xong, hay có mấy vụ xe đạp bị thủng lốp không? Cái cảm giác tự tay lôi cái săm xe ra sửa ấy, nó để lại một cái mùi cực kỳ đặc trưng: mùi cao su, mùi đất, hơi bẩn bẩn và nồng kiểu giống mùi gas ấy. Mọi người nhớ kỹ cái mùi này nhé! Mure et Musc Extreme mở lên cực kỳ thảo mộc và mạnh mẽ. Lúc đầu là sự 'trình diễn' của oải hương với chút hoa cúc, cảm giác hơi đắng, thảo mộc và khô. Tầm 20 phút đầu thì mùi mâm xôi bắt đầu len lỏi vào, làm dịu bớt cái không khí thảo mộc đó. Ngay lúc cái sự thảo mộc và mâm xôi đang cân bằng nhất, thì cái mùi 'săm xe' mình nói lúc nãy hiện lên rõ mồn một! Đúng kiểu cảm giác lôi cái săm xe ra luôn. Nhưng cái xạ hương ở đây không phải kiểu động vật hay tự nhiên đâu, mà nó là kiểu xạ hương thực vật, mang hơi hướng công nghiệp. Nó lạ cực, kiểu mùi đất, hơi bẩn, hơi phấn và rất đặc biệt. Nó chiếm thế thượng phong một lúc rồi cũng dịu xuống, nhường chỗ cho mâm xôi và thảo mộc quay lại. Mâm xôi ở đây không hề ngọt lịm hay mọng nước kiểu tiểu thư đâu. Nó đi kèm với thảo mộc nên có vị xanh và hơi đắng, giống như kiểu mình ngửi mấy quả mâm xôi còn nguyên trên bụi cây vào một buổi trưa mùa thu ấy, cảm giác như cả một khu rừng luôn. Tổng thể là một mùi hương ngọt dịu, thảo mộc và thanh tao, thỉnh thoảng lại có cái nốt xạ hương lạ lẫm kia len lỏi vào. Mùi chính này sẽ phai dần và biến mất sau khoảng 4 tiếng. Mình chưa dùng bản Mure et Musc gốc nên không rõ lắm, nhưng có thể thấy bản Extreme này cho thấy sự sáng tạo và tư duy mới mẻ của nhà L'Artisan. Dù mang cái tên 'Extreme' nghe có vẻ sẽ bùng nổ và bám tỏa kinh khủng, nhưng có lẽ cái tên này chỉ để nhấn mạnh cái mở đầu thảo mộc đầy ấn tượng và mùi mâm xôi không hề bánh bèo thôi.