Giang Đào
Nó làm tôi nhớ đến mùi hương đại trà của mấy tờ giấy thơm đính kèm trong mấy tạp chí bóng bẩy. Bạn vẫn có thể miễn cưỡng nhận ra nốt hương đặc trưng nào đó, nhưng bên cạnh đó lại là mùi của giấy bóng và mực in, để rồi cuối cùng mọi thứ hòa quyện lại thành một cái gì đó "hay ho" nhưng chẳng thể ngửi ra nổi là mùi gì. Có lẽ đây chính là định nghĩa chuẩn chỉnh của xạ hương đương đại rồi, tôi hiểu mà. Nhưng thú thật là tôi chẳng cảm nhận được tí xạ hương nào ở đây cả. Nó hơi hướng trái cây một chút, hơi có vị gỗ tuyết tùng một chút, y như thể chai nước hoa này đang áp dụng triệt để cái gọi là xu hướng unisex bằng cách pha trộn các nốt hương nam và nữ đại trà theo tỉ lệ 50-50 vậy. Chẳng tài nào hiểu nổi đây là " đế chế" nào nữa.