Sophie Võ
Đôi khi mình cũng muốn tiết kiệm một chút, kiểu như hy vọng mấy chai nước hoa này sẽ giống mấy chai kia để cơn nghiện mua sắm không tăng lên nhanh như thỏ đẻ vậy. Nghe thì có vẻ không được "phiêu" hay mạo hiểm lắm, nhưng đó là cách mình kiềm chế ham muốn trong túi tiền có hạn. Mình đã từng hy vọng là đống Shalimar sẵn có sẽ giúp mình không còn thèm muốn Musc Ravageur nữa, nhưng tiếc là cái sự sành sỏi và tinh tế lại đang trở thành "kẻ tiếp tay" cho sự ham muốn của mình. Thôi, lạc đề quá... Musc Ravageur (mình thấy có người dịch là "Xạ hương tàn phá", nghe đỡ hơn hẳn cái kiểu "xạ hương sâu bọ" của Google Translate) thực sự rất ngon đối với mình: có vanilla kem mịn, oải hương, rồi cả mùi patchouli kiểu như đất mới xới hay vỏ khoai tây ẩm, mùi gỗ ẩm mốc và sách cũ nữa. Trước giờ mình chưa thấy chai nước hoa nào bị gắn mác "bẩn" hay "mùi động vật" mà lại thực sự gây ấn tượng mạnh như vậy; với mình thì em này khá là hiền — kiểu mùi rất dễ chịu để vùi mặt vào, vừa cay nồng vừa ngọt, điểm xuyết thêm chút hương hồi/cam thảo ở rìa. Có lẽ nó hơi giống mùi lông mèo của mình, kiểu ngọt ngọt và hơi bụi bụi, nhưng mà mèo nhà nuôi được chăm kỹ thì đâu thể dùng làm chuẩn để đánh giá mùi động vật được. Em này đi trên ranh giới giữa sự vượt thời gian và nét retro, lúc nào cũng hợp mốt giống như một chiếc áo bomber cũ nhưng cực chất vậy. Mình thấy em này có nét giống Shalimar, nhưng không hề lấn át hay nồng nặc mùi phấn theo kiểu phô trương (mình cực mê Shalimar nhé). Musc Ravageur giống như một lớp hương ấm áp của gỗ, vanilla và gia vị; nó trầm hơn, tuyến tính hơn và khiêm tốn hơn so với cái "đám mây" hương thơm nồng nàn, không thể nhầm lẫn của Shalimar.