Trời đất ơi, cái mùi gì mà như ma xui quỷ khiến vậy nè? Musky Gaiac của nhà Dossier – cái tên nghe thôi đã thấy giống một căn bệnh nhiệt đới hiếm gặp mà bạn lỡ dính phải khi đi liếm vỏ cây gì đó trong một cơn mê sảng rồi.
Họ bảo em này lấy cảm hứng từ Gaiac 10 của Le Labo. Nghe giống kiểu bảo sushi ở cây xăng lấy cảm hứng từ trải nghiệm omakase chuẩn Michelin vậy. Cả hai đều khiến bạn phải tự hỏi về lựa chọn cuộc đời mình, nhưng ít nhất cái một nó còn có cái giá xứng đáng để phải đắt.
Để mình nói cho nghe về gỗ Gaiac nhé. Nghe đồn nó hiếm như sự tỉnh táo của một chính trị gia khi phát biểu, và nồng mùi khói gấp đôi. Nhưng cái hỗn hợp này á? Nó chỉ có mùi khói của một que diêm bị ướt, còn độ lưu hương thì ngắn ngủi như một cục tuyết giữa địa ngục vậy.
Họ cứ lải nhải về kiểu "tối giản, quyết đoán và đầy chất thơ như một bài thơ Haiku Nhật Bản". Thôi, mình tặng cho một bài Haiku luôn nè:
Mùi bay mất tiêu
Ví tiền khóc, mũi ngơ ngác
Tiền đâu trả lại tôi?
Mùi hương này bay nhanh đến mức khiến mấy cuộc tình một đêm trông còn giống như cam kết lâu dài. Ba mươi phút? Mình còn có những cơn say rượu kéo dài hơn thế mà cảm giác còn dễ chịu hơn.
Họ nói về "xạ hương hiện đại" với "sự thoải mái mượt mà". Để mình dịch lại cho nghe: nó "hiện đại" như cái đồng hồ mặt trời, và "thoải mái" như kiểu mặc quần lót gai xương rồng vậy. Thứ duy nhất "mượt" ở đây là cái cách mà nó biến mất một cách cực kỳ mượt mà, để lại mình ngơ ngác không biết có phải mình vừa bị ảo giác không nữa.
Và đừng quên cái "mùi da tự nhiên" mà họ tự hào nhé. Tin nóng cho các thiên tài nè: nếu mình muốn ngửi mùi da thịt tự nhiên của mình, mình đã chẳng đổ cả đống nước đắt đỏ này lên người để giả vờ làm nước hoa làm gì.
Họ khẳng định đây là bản dupe "gần như hoàn hảo" của Gaiac 10. Chúc mừng nhé, bạn đã tái hiện hoàn hảo sự thất vọng trong một cái chai. Giống như kiểu trả tiền đi chơi tàu lượn siêu tốc nhưng cuối cùng chỉ được đẩy nhẹ một cái trên cái xích đu ở công viên vậy.
Độ tỏa hương á? Không hề có luôn. Đây không phải nước hoa, đây là một bóng ma khứu giác – vừa thấy đó rồi biến mất ngay, khiến bạn phải nghi ngờ cả sự tỉnh táo lẫn những lựa chọn trong đời mình.
Trong cái thế giới đầy rẫy những cú lừa khứu giác kiểu "Bộ quần áo mới của hoàng đế" này, Musky Gaiac đứng đó như một tượng đài của sự vô nghĩa. Nó không chỉ là nước hoa; nó là ẩn dụ cho sự phù du của tồn tại, sự ngắn ngủi của niềm vui, và sự thất vọng cay đắng của... ơ kìa, nó bay mất tiêu rồi.
Lời khuyên của mình là: nếu bạn muốn trải nghiệm cái thứ gì đó chỉ tồn tại được 30 phút và để lại cảm giác hụt hẫng, thì thôi tiết kiệm tiền đi rồi đi xem phim hài sitcom ấy. Ít nhất lúc đó bạn còn thấy thời gian mình bỏ ra không bị phí hoài. Còn nếu nhất quyết muốn ngửi mùi gỗ cháy trong nửa tiếng, thì mình gợi ý bạn ra đứng cạnh đống lửa trại đi? Vừa rẻ, vừa hiệu quả, mà có khi còn thấy vui hơn.
Giờ thì xin phép nhé, mình phải đi tìm cái gì đó thực sự có độ lưu hương lâu một chút đây. Như là sự hối hận chẳng hạn. Hoặc là cái sự nghi ngờ dai dẳng rằng tất cả chúng ta đều đang bị dắt mũi trong cái rạp xiếc khứu giác khổng lồ này.