Thành Vinh Sử
Oh yeah, tất nhiên là tui mê em này rồi. Thấy thiên hạ chê dữ quá, tui biết là mình phải ngửi thử cho bằng được, thế là đặt ngay một mẫu thử. Chiều nay tui mới xịt thử, rồi ngồi đây mấy tiếng đồng hồ, cảm giác hơi bực mình một xíu vì giờ tui chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải chốt đơn ngay một chai full thôi. Nói thật là tui chẳng thấy mùi gì bẩn hay kiểu mùi cơ thể đâu cả. Có lẽ là có chút hơi hướng gợi dục, nhưng chủ yếu là ở cảm giác thôi. Với tui, hoa hồng là nốt hương áp đảo hoàn toàn, nhưng đây là một kiểu hoa hồng cực kỳ khác biệt và nổi loạn, khác xa với mấy mùi hoa cỏ nồng nặc kiểu truyền thống mà chúng ta hay dùng. Hãy tưởng tượng một bụi hồng dại mọc um tùm, rực rỡ đến mức dưới nắng gắt nó như muốn làm lóa cả mắt mình. Rồi giờ hãy tưởng tượng chính những bông hồng đó đang thối rữa trong cái nóng mùa hè, cánh hoa trở nên nhũn ra, dính dớp và rũ xuống khỏi cành. Đó chính là mùi hoa hồng mà tui cảm nhận được. Nó đẹp một cách lạ lùng, nhưng lại bị đẩy đi quá xa đến mức trở nên chua loét. Có một độ dày và sự nồng mùi đất (tui đoán là do cumin) giúp làm nổi bật lên cái chất thô ráp, đầy bản năng của hoa hồng. Nó nhắc tui nhớ về khoảng cách giữa một thứ gì đó hoàn hảo, lý tưởng với cái thực tế hỗn loạn nhưng đầy mê hoặc của nó. Tiếc là em này hơi kén chỗ dùng (kiểu như chỉ hợp đi club, vào phòng ngủ, hoặc mấy buổi hẹn hò mà chủ yếu diễn ra trong phòng ngủ thôi), vì thực sự là em nó quá xuất sắc.