Sandy Thanh Hà
Tui thấy Nightingale giống như một tác phẩm nghệ thuật dành riêng cho những gu cực kỳ kén chọn và tinh tế thôi. Cái cách mà các tầng hương kết hợp với nhau nó mạnh mẽ đến mức không phải ai cũng "cân" nổi đâu. Đầu tiên là nốt hương mở đầu, nó phức tạp và có chút "lệch tông" đến mức khó tả... Kiểu như một cú đá đầy uy lực và chính xác của hươu cao cổ làm mình choáng váng ngay lập tức vậy. Nghệ tây thì tỏa sáng rực rỡ, còn các nốt cam chanh thì cứ như đang tranh giành vị thế, tạo nên một khởi đầu vừa cổ điển, vừa đậm đặc, đầy ấn tượng và cực kỳ đáng nể. Đến tầng hương giữa thì thực sự đỉnh, đáng để mọi người phải chú ý luôn. Nó tạo được sự hòa quyện cực kỳ hợp lý với nốt mở đầu nhưng lại tinh tế hơn nhiều. Đó là hình ảnh một đóa hồng vừa tan vỡ, vừa héo úa trên vùng đất khô cằn, nhưng lại được thấm đẫm mùi mực tươi của những cây bút máy cổ điển. Một cảm giác mộng mị thực sự, các nốt hương cứ thế nâng đỡ nhau, đan xen vào nhau một cách cực kỳ mượt mà. Vì hương lưu trên da lâu kinh khủng nên quá trình biến chuyển giữa các tầng cũng mất cả buổi trời. Nhưng tui phải thừa nhận là tui cực kỳ bất ngờ khi thấy các nốt hương cuối vẫn còn tương tác cực tốt với những nốt trước đó. Nó mang lại một cảm giác rất "nghiêm túc" với gỗ Oud trầm mặc quyện cùng hạnh nhân, tạo nên một chút nhựa cây đầy tiết chế, rồi kết thúc bằng sự quyến rũ, đầy cảm xúc của xạ hương. Với tui, Nightingale là một cuộc đối thoại hoàn hảo trong thế giới nước hoa, vì không có nốt hương nào bị lu mờ cả, tất cả đều tôn trọng vị trí của nhau. Có lẽ tui cần thêm thời gian để thực sự "thấu hiểu" em nó, đúng kiểu phải trải nghiệm mới thấy hết cái hay!