Vincent Hoàng
Mùi xạ hương và hoắc hương hoa. Hương rất đậm nhưng cực kỳ độc đáo. Hoắc hương không phải là nốt hương chủ đạo, cảm giác giống như kiểu mùi potpourri dùng để thơm phòng hơn.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mùi xạ hương và hoắc hương hoa. Hương rất đậm nhưng cực kỳ độc đáo. Hoắc hương không phải là nốt hương chủ đạo, cảm giác giống như kiểu mùi potpourri dùng để thơm phòng hơn.
Đây là phiên bản thiên về nữ tính hơn của 1740, nhưng thiếu đi nốt hổ phách và được bổ sung thêm các nốt hoa cỏ không rõ tên. Nếu nghe có vẻ hợp gu thì bạn hãy thử mua sample nhé! Mình đã rất hy vọng em này sẽ có những khía cạnh patchouli xanh mướt mà mình cực kỳ yêu thích ở Tempo, nhưng tiếc là mình đã nhầm. Thật đáng tiếc, đây là một cú "miss" đối với mình vì nó chẳng có chút gì giống với những gì mình tìm kiếm ở một mùi hương patchouli cả.
Mang âm hưởng xà phòng và hoa hồng, thoang thoảng nốt hoắc hương ở tầng nền. Chẳng có chút nào nét hoang dã, trầm đất ở đây cả – nó thiếu đi tất cả những gì mà mình yêu ở hoắc hương. Thú thật là mình khá khó tính khi chọn hoắc hương – mình thích dùng tinh dầu hoắc hương nguyên chất từ thập niên 70 cơ. Ngửi mùi này cứ thấy đắng nghét, giống như hồi nhỏ bị phạt rửa miệng bằng xà phòng hoa hồng, còn mẹ thì đang dùng nước hoa kiểu mấy bà cụ vậy. Mùi hương ngửi phảng phất nét cổ điển của dòng chypre, và đến tầng hương cuối thì chuyển sang mùi da thuộc. Hoàn toàn không có điểm nào mình yêu thích hay trông đợi ở một chai nước hoa được quảng cáo là mang hương hoắc hương chủ đạo cả.
Trên da mình, nốt hương cuối của em này mang lại một cảm giác rất dễ chịu và đầy hoài niệm, giống như mùi của một bảng phấn mắt cổ điển. Nó gợi nhắc đến kiểu bảng phấn mà mẹ bạn đã cất kỹ trong góc ngăn kéo trang điểm suốt nhiều năm trời, bám chút bụi phấn của các loại mỹ phẩm khác và có lẽ là thấm cả chút mùi gỗ từ chính chiếc ngăn kéo đã lưu giữ nó bấy lâu. Đây không phải là mùi hương đặc trưng dành cho mình, nhưng cũng giống như nhiều mùi hương khác của nhà Histoires, em này thực sự rất thú vị! Có lẽ mùi này sẽ thiên về hướng nam tính nhiều hơn.
Đúng như cái tên, mùi hoắc (patchouli) hiện lên rất mạnh và chủ đạo. Mùi hương này nằm ở ranh giới giữa tông xanh thảo mộc (như bản Tempo) và tông trầm, bùi, đậm chất chocolate (như bản Ligno), nhưng lại dừng ở khoảng giữa mà không nghiêng hẳn về bên nào. Tuy nhiên, mình cảm thấy có một chút gì đó hơi thiên về kim loại, thậm chí gần giống mùi máu, nên đây không phải là mùi hương yêu thích của mình. Dù vậy, nốt bách xù (juniper) vẫn mang lại một cảm giác tươi mát khá dễ chịu.
Tầng hương đầu khá tầm thường và càng về sau thì càng tệ hơn. Thú thật là ngửi trên giấy còn dễ chịu hơn trên da. Nốt da thuộc bị đặt sai chỗ, lấn át hoàn toàn cái mớ hỗn độn tổng hợp vốn đã mất cân bằng này. Mùi hương này có thể mô tả là kiểu "sang chảnh lỗi thời" với sự kết hợp của hoa trắng, da thuộc, hoắc hương và ngò rí. Khó ngửi, nhạt nhẽo và chẳng ra sao cả.
Mình cực kỳ thích mùi này. Tầng hương đầu tuyệt vời, độ lưu hương và tỏa hương cũng rất ấn tượng. Mùi hương mang hơi hướng chypre cổ điển, tạo nên một nét cuốn hút vượt thời gian. Tuy nhiên, cá nhân mình thấy mùi này không hợp để mình xịt, nhưng mình sẽ rất thích nếu ngửi thấy nó trên người một ai đó. Quan trọng là phải tìm đúng người phù hợp với mùi hương này. Rất đáng để thử.
Tôi thực sự thắc mắc không biết khứu giác của vài người hoạt động kiểu gì nữa. Tôi có đọc được một bài review ở đây bảo là mùi patchouli hơi mờ nhạt. Chắc là người đó bị "lờn" mùi patchouli rồi, chứ với HdP NP thì patchouli là linh hồn luôn, nó dày, đậm và hiện rõ từ nốt đầu, nốt giữa cho đến tận nốt cuối của chai nước hoa tuyệt đẹp này. Mở đầu là cảm giác hơi nồng mùi rượu và nhựa cây, quyện cùng các loại gia vị như ngò rí, bạch đậu khấu và cả hương gỗ của quả bách xù nữa. Đến tầng hương giữa, tôi thấy có sự sạch sẽ, mượt mà như mùi xà phòng từ các nốt hoa. Và rồi, sau màn dạo đầu đầy mê hoặc đó, mùi patchouli ập đến cực kỳ đậm đặc, mạnh mẽ và tối màu, đi kèm với chút da thuộc ấm áp kiểu động vật nhưng lại không hề gây khó chịu chút nào. Với chai này, tôi gần như ngửi thấy cả mùi lá và tinh dầu patchouli tươi xanh luôn. Nó xuyên thấu mọi thứ và bao quanh bạn suốt hàng giờ liền. Càng ngửi tôi lại càng thấy mê. Độ tỏa hương của lớp patchouli cô đặc này thậm chí còn vượt xa cả tinh dầu patchouli nguyên chất của tôi nữa. Những chai nước hoa duy nhất mà tôi biết có lớp patchouli đa tầng và bền bỉ như thế này là Portrait of a Lady và Diptique Tempo. Nhưng em này lại mang cảm giác xanh tươi hơn, dày hơn và nhiều nhựa cây hơn. Phần mở đầu là điểm cộng lớn nhất của NP, còn phần kết thì hơi quá xanh so với gu của tôi – tôi thích kiểu patchouli trầm ấm, đượm mùi đất và chocolate hơn. Nhưng dù sao thì, tôi cũng chẳng nói nhiều nữa, xịt nốt những giọt cuối cùng của chai tester này rồi đi đặt ngay một chai fullsize thôi. Đây đúng là một bản tôn vinh tuyệt vời cho một trong những nguyên liệu yêu thích nhất của tôi.
(NOBLE) COUNTER-CULTURE PATCHOULI. Hãy tưởng tượng Bridget Bardot, vừa xong phim Comme Une Parisienne, bay thẳng đến bờ biển California. Ở đó, cô ấy cùng bạn bè ngồi xe tải đến Laurel Canyon để trốn cả thế giới. Những ngày đêm trôi qua với tiếng đàn guitar, mặc quần yếm, quấn khăn trên đầu, tắm nước nóng với xà phòng Pháp, và vừa hút cần vừa nghe Allen Ginsberg ngâm thơ tự do – chính là lúc những mầm mống của phong trào phản văn hóa bắt đầu. Cái mùi hương kỳ lạ này làm tôi xoay như chong chóng qua nhiều cung bậc cảm xúc. Đầu tiên, tôi ngửi thấy mùi patchouli thanh tao như xà phòng Pháp, vài tháng sau tôi lại thấy nó giống kiểu patchouli của dân hippy, và giờ thì nó lại mang hơi hướng Gothic, kiểu như chai 1740 của Histoires de Parfums vậy. Nhìn lại thì tôi thấy nó hội tụ tất cả những thứ đó. Trong mỗi sự chuyển mình đều ẩn chứa nghịch lý của truyền thống quý tộc; dù chúng ta chẳng thể quay lại quá khứ, nhưng "chẳng có gì là mới dưới ánh mặt trời cả". So với Pachuli Kozha của Nishane: Hai em này khác nhau nhé, Pachuli Kozha không có nốt xà phòng như Noir Patchouli, nhưng cả hai đều có cùng kiểu patchouli đậm, tối và đầy chất Gothic với cái "vị sắc" ở nốt cuối. Chỉ là cái "vị sắc" của Noir Patchouli mạnh hơn sau khi mùi xà phòng tan đi, còn Pachuli Kozha thì ngọt hơn, thiên về hướng mật ong. So với 1740 Histoires de Parfums: Cũng khác nhau, 1740 cũng không có nốt xà phòng như Noir Patchouli, nhưng lại có cùng kiểu patchouli đậm, tối và Gothic với cái "vị sắc" ở nốt cuối. Theo ý tôi thì 1740 có nét gần với Noir Patchouli hơn là Pachuli Kozha. So với Jannet El Firdaus của Swiss Arabian: Khác biệt hoàn toàn, nhưng có điểm chung là đều có nốt xà phòng, kiểu xà phòng mùi nước hoa ấy. Tuy nhiên, JEF không có cái kết đậm, tối và sắc sảo kiểu Gothic như Noir Patchouli hay 1740. Tổng kết lại: Hiệu năng cực khủng và một phong cách patchouli biến ảo khôn lường. Tôi đã mất một thời gian mới thực sự cảm nhận được nó, và có lẽ cũng cần thời gian để thấy hết được chiều sâu nhân vật của em này sau những lần xịt đầu tiên. Nhưng mà cái chai travel size 15ml tôi để quên trong góc tủ giờ đã vươn lên top 10 mùi hương yêu thích của tôi rồi (không nhiều mùi làm được điều đó đâu). Tôi yêu em ấy. 10/10. Thưởng thức thôi!
Noir Patchouli có thể coi là một bản chắt lọc tinh túy từ kiểu mùi patchouli "head shop" từng tràn ngập không gian những năm 60-70, cái thời của Ram Dass hay Timothy Leary và những dòng hương kinh điển của giới hippie như Aromatics Elixir hay Givenchy Gentleman. Nhưng nó đã được lọc qua lăng kính của thế kỷ 21, loại bỏ hết những tạp chất hay sự nặng nề để nhường chỗ cho cảm giác sạch sẽ, mướt mát như bọt xà phòng. Nó trở thành một kiểu patchouli hippie hiện đại, khác hẳn với cái sự đậm đặc, nồng mùi hổ phách và chocolate của Reminiscence Patchouli những năm 1970. Với tông Juniper, chút hương ngò rí lấp lánh và cảm giác nhẹ nhàng tổng thể, với cá nhân tôi, đây là một mùi hương cực kỳ tuyệt vời để xịt vào mùa hè. Dù vẫn giữ được độ bám tỏa đặc trưng của dòng patchouli, nhưng nó tỏa hương trong cái nóng mùa hè một cách rất dễ chịu chứ không hề lấn lướt hay gắt gỏng. Nếu bạn đang tìm kiếm một sự cân bằng giữa nét "sạch sẽ" và "phong trần", thì đây chính là điểm giao thoa hoàn hảo. Mùi này không quá u tối cũng chẳng hề nông cạn, nó giống như một người bạn đồng hành nhẹ nhàng, thầm thì: "Tôi ở đây với bạn đây". Nó làm tôi cứ muốn nghe nhạc của Todd Rundgren và lật giở cuốn "Be Here Now". Nó nhắc tôi nên quay lại với thói quen tập yoga, và gợi lại những kỷ niệm thời đại học đầy hoài niệm với những buổi đọc thơ và nhâm nhi espresso.