Tưởng tượng đang đi bộ một mình trên phố, trời mưa cả ngày nên bầu trời cứ xám xịt, u ám. Một tia chớp rạch ngang trời, theo sau là tiếng sấm rền vang. Tui hít hà cái mùi đất sau mưa rồi thở phào một cái... muộn rồi, phải về nhà trước khi trời tối thôi. Tui bước nhanh hơn một chút khi đi ngang qua nghĩa trang. Mùi hoa tử đinh hương quanh đó cứ thoang thoảng, nhưng cái mùi thối rữa khó chịu thì không lẫn đi đâu được. Có gì đó khác lạ vào đêm nay, tui thấy rợn cả tóc gáy, phải kéo chặt cái áo khoác quanh cổ. Đúng lúc đó, tui cảm giác như mình đang bị theo dõi, nhìn quanh thì chẳng thấy gì nhưng cái cảm giác đó cứ đeo bám mãi. Một giọng nói gọi tên làm tui khựng lại, lúc đó tui mới nhận ra là mình đã nín thở từ bao giờ. Tui run rẩy quay lại thì thấy một bóng đen lù lù ngay sau lưng. Đầu óc tui quay cuồng, mắt mờ đi và rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.
Ma mị, cổ xưa, u sầu, mục nát, thối rữa, cái mùi của sự chết chóc bao quanh bởi hoa tử đinh hương. Một ngôi mộ đang mở, mưa, chớp và sấm sét. Bẩn thỉu, ẩm mốc, tối tăm, rợn người, có một chút ngọt ngào thoảng qua nhưng rồi cũng tan biến ngay. Chai nước hoa này có đủ thứ mùi, nhưng cái cảm giác bao trùm nhất chính là sự bất an. Nó không phải kiểu mùi để xịt hàng ngày đâu, nhưng với một đứa mê kinh dị như tui thì thấy cực kỳ thỏa mãn.