Nudiflorum. Cái tên nghe thôi đã thấy đầy suy ngẫm rồi, kiểu như gợi nhắc về sự kết hợp giữa cơ thể trần trụi và những đóa hoa vậy. Một kiểu "Skin Flower" – hương hoa trên da thịt. Nó mang mùi của da thịt, của những cơ thể không phải của mình, dù là nam hay nữ cũng chẳng quan trọng, nó len lỏi vào tận sâu thẳm, đầy bản năng với những cánh hoa mọng nước, xếp lớp như một tấm chăn bao phủ lấy cơ thể. Tui từng dùng qua mấy dòng của Nasomatto như Black Afgano, Blamage, Pardon rồi Baraonda, và dù lúc đầu cũng hơi rén vì sợ nó quá nồng mùi hoa, nhưng cuối cùng tui vẫn không cưỡng lại được.
Mở đầu là một cú nổ của rhubarb (đại hoàng) kiểu phân tử, vị đắng nhiều hơn ngọt, kèm theo chút sắc xanh và cay nồng. Sau đó là sự xuất hiện của những loài hoa tối tăm và đầy bí ẩn. Nó là sự lai tạo giữa nhài và huệ, vừa có tính aldehyde, vừa có tính indolic, mang cảm giác như long não, rất tự nhiên và đầy mê hoặc. Nếu có một loài nhài đen hiếm hoi nào đó, thì chắc chắn nó sẽ có cái mùi sâu thẳm, đầy dục tính, mộc mạc và hơi có chút kim loại như thế này. Một sự pha trộn cực kỳ lạ lùng giữa cái nhân tạo và cái bản năng, gợi nhắc đến làn da ấm áp, ẩm ướt như vừa bước ra từ phòng xông hơi, với chút mồ hôi xạ hương len lỏi vào mọi ngóc ngách.
Một lúc sau, mùi hương bắt đầu biến chuyển, cảm giác như hơi nóng từ dòng máu trong huyết quản đang đốt cháy hỗn hợp này lên, tạo ra một làn khói dày đặc. Lúc này, tui ngửi thấy mùi cao su cháy trên nền nhựa cây và da thuộc, có chút balsamic, bạc hà, khô và đầy tính động vật. Phần phân tử nhân tạo đã dịu xuống rồi. Tui cũng chẳng rõ nốt hương nào làm mình bị "nghiện" nữa, càng ngửi trên da lại càng muốn hít hà mãi không thôi. Ẩn hiện đâu đó là một đóa hồng mọng nước, đầy xạ hương và xà phòng – nó không hẳn là mùi hoa hồng thuần túy, nhưng nó cố gắng hết sức để hiện diện như một đóa hồng giữa những cánh hoa nhài và huệ. Trong cái "bữa tiệc" mùi hương đầy kích thích này, còn có cả galbanum đầy gợi cảm, xanh mướt và đậm đặc. Đôi khi, em nó còn có chút tông mùi mồ hôi, kiểu như có một nguyên liệu bí mật nào đó làm cho mùi hương trở nên "ngông" và có phần trần trụi, nhưng tuyệt đối không hề gây khó chịu.
Giai đoạn cuối (dry-down) thì chuyển sang tông khói, tro tàn và da thuộc. Nó có nét gì đó rất giống Shurah hay Solitaire – cái kiểu mùi khói, bụi bặm, đầy tính động vật và da thuộc. Nó "bẩn" nhưng theo một cách rất nghệ, mộc mạc và hơi hướng gỗ. Có một chút cảm giác bụi bặm, không phải kiểu phấn rôm mà giống như bụi phấn hay đá vôi vậy, hòa quyện cùng xạ hương xanh cực kỳ mạnh mẽ. Có lẽ vì thế mà nó có nét gì đó rất giống mùi cơ thể tự nhiên. Tóm lại, Nudiflorum là một chai nước hoa không hề đi theo một đường thẳng, nó đi từ hoa cỏ rực rỡ sang khói bụi, rồi kết thúc ở da thuộc và xạ hương. Đây là kiểu mùi hương dành cho những mối quan hệ hoang dại và nguyên thủy. Tui thấy em này khá khó cảm, bảo sao điểm đánh giá trung bình chỉ tầm 8 nhưng lại có rất nhiều đánh giá thấp. Nó lạ, nó dị, và những gì không bình thường thường hay gây sợ hãi. Tốt nhất là nên dùng cho buổi tối, vào mùa thu đông. Nếu định xịt ban ngày trong nhà thì cũng nên cẩn thận một chút nha. Còn về độ lưu hương thì khỏi lo, một viên ngọc quý của Nasomatto, dùng cả đời không hết đâu. Tui dùng chai này từ tháng 12/2024.