Vừa xịt em này lên da là mình liên tưởng ngay đến Silver Oud của Amouage luôn. Cả hai đều có cái mùi oud lên men kiểu "barnyard" cực gắt (loại được chưng cất bởi Ajmal), nhưng có mấy điểm khác biệt lớn nè: Thứ nhất là ở Silver Oud, họ kết hợp cái mùi oud đó với các nốt hương động vật (như castoreum và ambrarome), mùi khói từ nhựa cây phong, thêm vanilla và cypriol. Còn với King Blue, họ lại mix oud với các nốt hương trái cây tươi mát, sắc sảo hơn, cùng với hổ phách ngọt ngào, trầm hương và da thuộc.
Về tầng hương cuối, Silver Oud thiên về khói và động vật pha chút vanilla. Trong khi đó, base của King Blue lại là oud lên men và da thuộc điểm xuyết hổ phách. Mình thấy nốt hổ phách trên King Blue rõ hơn từ sau 30 phút đến tận 6 tiếng, nhưng điều này không có nghĩa là nó quá nồng hổ phách hay sẽ ngọt dần về cuối như mấy dòng amber heavy khác đâu. Sau 20 tiếng, trên da mình chủ yếu còn lại mùi oud, trầm hương và da thuộc, thoang thoảng chút hổ phách và trái cây thôi. Silver Oud cũng tương tự, những giờ đầu sẽ thấy vanilla rõ hơn, nhưng sau 15 tiếng thì chỉ còn mùi khói, nốt động vật, oud và một chút vanilla cực nhẹ. Nói chung là cả hai đều có base rất đậm và tối, chẳng em nào là nước hoa ngọt ngào cả.
Tóm lại là Silver Oud sẽ khét hơn, tối hơn và đậm mùi động vật hơn (vị ngọt đến từ vanilla), còn King Blue thì mùi "fecal" rõ hơn nhưng lại nhiều trái cây hơn (vị ngọt đến từ hổ phách và trái cây). Mình thấy ở Silver Oud, mùi nhựa cây và cypriol đã che bớt cái nốt oud lên men đó rồi, còn ở King Blue thì cái mùi đó lại lộ rõ và dễ nhận thấy hơn hẳn. Một sự kết hợp giữa nốt động vật, oud lên men cùng trái cây chua ngọt cực kỳ thú vị nhưng lại... không thể dùng ở nơi công cộng được. Nếu mà xịt, người ta sẽ tưởng bạn vừa gặp sự cố vệ sinh hoặc vừa bước ra từ một vụ hỏa hoạn đấy. Mình rất khuyên các bạn nên mua mẫu thử hoặc ra store mà test trực tiếp nhé.