Oud Palao hiện đang nằm trong top 5 chai nước hoa của mình. Mình vẫn nhớ lần đầu ngửi thấy em này ở Nieman Marcus hồi mình còn "mới nhú" trong cái thú chơi nước hoa này. Lúc đó, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu mình là: "Ờ, ok. Mùi phân với phân bón đây rồi." Nghĩ lại mình còn thấy buồn cười. Ngay từ đầu, mình đã biết đây là một kiểu nước hoa Pháp cực kỳ "bẩn" (mà thôi, có lẽ nên gọi là tinh tế), đậm chất nước hoa luôn.
Ôi, cái khứu giác của mình (và cả gu thưởng thức những mùi hương kiểu "bẩn bẩn" mà tinh tế kiểu Pháp này) đã thay đổi và trưởng thành biết bao. Theo ý kiến của mình, Oud Palao có đầy đủ cá tính và sự biến chuyển mà bất kỳ ai cũng mong đợi ở một mùi hương. Nó có vẻ "bẩn", nhưng thực ra lại khá sạch sẽ. Nó đầy thử thách, nhưng lại cực kỳ dễ chịu. Nó là OUD và ROSE, nhưng lại vô cùng phức tạp. Phải nói là quá xuất sắc. Cái mùi oud "bẩn" và đầy thách thức đó dịu đi khá nhanh. Khi xịt lên da, em nó bám sát da hơn là mọi người tưởng tượng đấy.
Có hôm mình đang dùng em cực phẩm này, mình có bảo với một người bạn là mùi này kiểu "nồng mùi phân, hôi hôi, đậm mùi oud". Xong mình bảo bạn ngửi thử mu bàn tay mình. Thế mà ông ấy chẳng thấy thế tí nào luôn. Lưu ý là ông ấy không phải kiểu người "nghiện" nước hoa đâu nhé. Mà lúc đó cũng là sau khi mùi đã lắng xuống được 3-4 tiếng rồi. Dù vậy, mình vẫn thấy bất ngờ.
Mình nghĩ nhiều người cứ chê em này là "một bữa tiệc phân" chắc là do chưa thực sự dùng em nó nhiều, hoặc chưa dùng bao giờ. Dù là một mùi oud và hoa hồng rất mạnh, nhưng khi lắng xuống, em nó lại mang nét mềm mại, gần gũi với da, kiểu rất giống phong cách của Diptyque. Hoa hồng và oud cứ như những tên cướp hoang dã ồ ạt xông vào sân khấu, nhưng rồi sau 1 tiếng, 2 tiếng, rồi 3 tiếng, chúng dần lùi bước sau màn đối đầu với sự hòa quyện tuyệt vời của labdanum, gỗ đàn hương, rượu rum, (thuốc lá?), long não, patchouli và vanilla.
Đó là trải nghiệm của riêng mình thôi.
Mùi hương: 8.4/10
Độ độc đáo: 6/10
Độ gây khó chịu: 6/10
Khả năng dùng đa mùa: 2/10