Martin Đức Nhật
Không biết là do thời tiết oi bức hơn hay tại da mình nữa, mà dòng sản phẩm độc quyền mới ra mắt của Dior này có vẻ khá kiềm chế và kín đáo. Với mình, Oud Rosewood ngửi như một phiên bản nhẹ nhàng hơn, bớt “hoang dã” hơn của Oud Ispahan. Trong bảng thành phần không hề ghi chú hương hồng, nhưng nốt hoa hồng lại được thay thế bằng một chút âm hưởng quả mọng mờ nhạt, khó tả. Độ ngọt của quả mọng này khiến mình nhớ đến Ombre Nomade của Louis Vuitton. Nốt trầm hương ở đây đã được lược bỏ hoàn toàn các sắc thái động vật hay mùi chuồng trại, ngửi khá phổ thông. Nó hoàn toàn không mang lại cảm giác gì giống với Leather Oud cả. Mùi hương khá tẻ nhạt và thiếu cảm hứng. Khả năng lưu hương trên da mình cũng kém, lạ lùng thay khi nó chỉ trụ được vỏn vẹn vài tiếng. Nói chung, đây không phải là một mùi hương tồi chút nào, nhưng có cái gì đó cứ thiếu thiếu ở đây. Cảm giác như tổng thể bố cục vẫn chưa được hoàn thiện vậy. Những tác phẩm xuất sắc nhất từ dòng độc quyền của Dior vẫn là các phiên bản vintage của Oud Ispahan và Leather Oud. Những chai đó rất đáng để săn lùng, còn chai này thì không đáng cho lắm. 6/10