Sân bay là một nơi kỳ lạ. Cái khoảng thời gian nằm giữa lúc check-in xong, qua an ninh rồi ngồi đợi bay, cảm giác như mình vừa lạc vào một vùng không gian trung gian nào đó, nơi thời gian như ngừng trôi. Bạn hoàn toàn tách biệt với cuộc sống thực tại và cả điểm đến sắp tới. Chính trong những khoảnh khắc "vùng xám" mông lung đó, người ta hay đưa ra mấy quyết định ngớ ngẩn, kiểu như mua nước hoa ở duty-free chỉ vì... thích mua thôi, chứ chẳng hề yêu thích mùi hương đó thật sự.
Tôi đã mua chai Pacific Rock Moss trong một cơn ngẫu hứng như thế tại sân bay Sydney vào năm 2022. Và kể từ đó, nó cứ nằm im lìm trong góc tủ của tôi. Nói thật là mùi này cũng dễ chịu, nhưng đắt quá so với giá trị thực, độ lưu hương thì cực kỳ tệ. Và tôi nói luôn, với tư cách là một người lớn lên ở vùng duyên hải Úc, chẳng có chút gì ở chai này gợi lên được sự hoài niệm hay cảm giác về mùi biển Úc cả. Tôi thậm chí còn không hiểu sao họ lại chọn marketing theo hướng đó; cảm giác hơi bị "xúc phạm" luôn ấy, haha. Cái mùi này nói về "vùng biển tự nhiên của Úc" thì cũng giống như chai Versace Pour Homme thôi.
Bờ biển ở các công viên quốc gia tại Úc phải là sự hòa quyện giữa gió biển mặn, cát trắng cháy nắng, mùi cỏ spinifex, hoa banksia, wattle, khuynh diệp, boronia... và một chút hương rừng nhiệt đới. Nó phải có mùi đất, mùi biển mặn và cực kỳ xanh mát. Chứ đừng có tìm mấy cái mùi cam chanh ở đây. Đây là một thương hiệu niche cơ mà! Đáng lẽ nó phải xanh hơn, mặn hơn, chứ không phải kiểu "mùi nước biển designer" đại trà như thế này. Thay vào đó, nó lại cứ cam chanh, nhạt nhẽo và một mùi duy nhất từ đầu đến cuối. Goldfield & Banks làm đúng hơn với chai "Southern Bloom" vì mùi đó thực sự hợp lý và có cả hương boronia.
6.5/10