Thường thì mấy cái văn quảng cáo đi kèm nước hoa chả để làm gì đâu, nhưng riêng em này thì tui thấy nó vừa đẹp vừa cực kỳ hợp lý luôn. Kiểu như: “Chú gấu trúc đáng yêu là một kẻ quyến rũ bẩm sinh và là sứ giả hòa bình thực thụ. Sinh ra từ những rừng trúc ở Tứ Xuyên, môi trường sống của gấu trúc là một bức tranh tuyệt đẹp của sắc xanh mướt đẫm sương và những hương thơm mê hoặc.” Em này được nhà Zoologist tung ra từ năm 2014 dưới bàn tay của Paul Kiler. Một trong những điểm làm tui mê em này là nó là một trong những mùi hương đầu tiên kể chuyện cực tốt, đưa mình vào một không gian hoàn toàn khác biệt. Mùi hương thì mê ly, sắc xanh thì mướt mát; mấy câu quảng cáo không hề sáo rỗng đâu, mà tui cảm nhận được là nó thực sự được đưa vào từng bước chế tác để tạo nên một mùi hương tuyệt vời như vậy.
Đây là nồng độ EDP nha. Tầng hương đầu có: chanh Phật thủ, tre, tiêu Tứ Xuyên, trà xanh, quýt (Hiểu ý tui không? Mandarin? Trung Quốc? À thôi bỏ qua đi nha), và lá tử tử. Tầng giữa là: hoa mộc tê, hoa cam, hoa ly, hoa mimosa và hương trầm. Còn tầng cuối thì có: gỗ đàn hương, rễ cây pemou, gỗ tuyết tùng, xạ hương tươi, cỏ hương bài Haiti và rêu ẩm. Với mấy bạn chưa biết lá tử tử là gì thì nó là loại cây bản địa của Trung Quốc, nghe đâu chiết xuất từ nó còn có tác dụng hạ sốt cho thỏ và chống nôn cho bồ câu nữa cơ, nên chắc mấy bạn thỏ với bồ câu sẽ muốn thử em này lắm đây. Em này chính thức là unisex (giống như hầu hết các dòng niche khác thôi), nhưng để tui nói kỹ hơn nhé.
Vậy thì nó có mùi gì? Lúc mới xịt, tui thấy một luồng hương tre và cây cỏ tươi mát cực kỳ tự nhiên. Nó sắc nét đến mức cảm giác như mình đang đứng sát cạnh chú gấu trúc, thấy tận mắt nó đang dùng răng gặm lớp vỏ tre luôn ấy. Kiểu như mùi cỏ mới cắt, nhưng là cỏ ở vùng Tứ Xuyên có cả trà xanh và hoa trắng mọc dại xen lẫn vào. Sau khi mùi tre dịu bớt (nhưng không mất hẳn) thì hương hoa bắt đầu trỗi dậy. Lúc đầu tui cứ ngỡ là hoa dành dành hay gì đó tương tự, nhưng xem lại note thì hóa ra là hoa mộc tê. Tui cực thích cách phối này, thay vì dùng mấy nguyên liệu rẻ tiền dễ tìm, Paul Kiler lại chọn một loài hoa bản địa của vùng đó, làm cho bức tranh mùi hương càng thêm sống động. Đến lúc khô hẳn, tui thấy trà xanh dịu lại cùng một chút xíu tiêu (vẫn là cái chất Tứ Xuyên đó). Tiếc là sau vài tiếng, cái còn đọng lại rõ nhất trên da tui chỉ là hoa mộc tê (với có thể là hoa ly). Mấy bạn thích gu hoa cỏ xanh mát, nữ tính thì chắc chắn sẽ mê tít, nhưng tui thì không, nhất là khi mùi hoa cứ lưu lại mãi như vậy. Đây là mùi niche thứ hai tui từng thử, và tui hiểu ngay tại sao người ta nói mùi niche nó khác hẳn mấy loại bán ở trung tâm thương mại. Nó có nét độc bản và kể một câu chuyện rất hay. Một mùi hương đẹp, tui rất muốn thử lại trên một người nào đó hợp với tông hoa hơn tui, nhưng chốt lại là em này không dành cho tui.