Brand niche này lấy cảm hứng hoàn toàn từ nghệ thuật nhiếp ảnh luôn. Cái vibe của nó giống như lúc mình đứng trước một khung cảnh panorama hùng vĩ, cảm giác được ôm trọn lấy thiên nhiên vậy. Ông làm nên mùi hương này là Clément Gavarry – một cái tên cực xịn từng làm cho cả Tom Ford lẫn Prada đó. Mùi này ra mắt từ 2014, mở đầu bằng lá vả, lá tre, chút wasabi với chanh và bergamot. Ở giữa là galbanum, thảo quả, lá violet với mùi cỏ mới cắt cực tươi. Còn lớp nền thì có mộc dược, nhựa thông, patchouli, đậu tonka, vanilla, xạ hương và labdanum.
Xịt lên da thì Panorama đúng nghĩa là một mùi hương xanh mướt, nhưng không hề bị kiểu "cổ lỗ sĩ" hay giống mấy dòng citrus truyền thống đâu. Nó giống như một sự tái định nghĩa của mấy mùi barbershop kiểu cũ vậy. Lúc mới xịt, tui thấy nó thiên về mùi rêu hơn thực tế. Một lát sau, mùi bắt đầu chuyển sang tông cay nhẹ nhờ có thảo quả và đặc biệt là wasabi. Đan xen đó là chút gì đó thanh mát của galbanum và cỏ tươi. Càng về sau, mấy tông màu ấm dần nhạt đi, tui không hề thấy sự ngọt ngào của vanilla hay đậu tonka đâu, mà chỉ thấy sự mượt mà của xạ hương hòa quyện với chút trầm ấm của mộc dược thôi.
Điểm làm tui lấn cấn nhất là các nốt hương cứ đan xen liên tục, cảm giác như nó không có một cấu trúc rõ ràng, nhưng cũng không phải kiểu mùi một màu. Tuy nhiên, Panorama làm tui thất vọng khá nhiều về độ tỏa và độ lưu hương. Độ tỏa thì quá "nhút nhát", còn độ lưu thì chỉ ở mức trung bình, thật sự không xứng với cái giá của nó. Kiểu như một mùi hương cực phẩm, cực nghệ nhưng lại biến mất nhanh như một phép màu vậy. Mùi này hợp dùng ngày nóng, nhưng cứ tầm 4 tiếng là phải xịt lại mới giữ được hiệu ứng. Nếu không, thay vì một phong cảnh xanh mướt, nó sẽ giống như pháo hoa vậy: bùng nổ cực đẹp nhưng lại tan biến quá nhanh.