Tui hoàn toàn đồng ý với người review trước là đây là tác phẩm xuất sắc nhất của ông Tauer, ngang ngửa với cả L'Air du Desert Marocain luôn. Cả hai đều là những "bản phác thảo" mùi hương cực kỳ độc bản, giống như những nét vẽ thô sơ cho thế hệ nước hoa tiếp theo vậy. Vì quy mô nhà Tauer nhỏ, nên cảm giác như mình đang thấy cả những đường kim mũi chỉ trên vải, hay những vết đục trên đá chưa mài giũa, giống như một giai điệu đang chờ dàn nhạc đến để tấu lên hoàn chỉnh. Nhưng mà, ngay từ lần ngửi đầu tiên, tui đã thấy nó mang tính đột phá rồi. Nó như tự tạo ra một dòng nước hoa riêng, không phải oriental, cũng chẳng phải gourmand. Sự kết hợp giữa nốt đầu trái cây mọng nước, nốt giữa hoa cỏ rõ nét, và lớp nền là một "bản giao hưởng" của các chất định hương... nó vừa mang nét cổ điển, vừa cực kỳ nguyên bản nhờ cái sự chua thanh của quả mơ kết hợp với lớp nền phấn mịn, bám tỏa cực tốt. Hoa hồng ở đây đóng vai trò là cầu nối, giúp mùi hương có thêm chiều sâu và cảm giác dễ chịu chứ không hề bị lạnh lẽo.
Đặc biệt là cách các nốt hương đầu tỏa sáng, thực sự đỉnh luôn. Tui cảm giác như đây là một lời mời gọi các nhà làm nước hoa lớn hơn hãy tinh chỉnh lại công thức này, làm sao để cái sự mọng nước của nốt đầu có thể bám lâu hơn, để cả tổng thể mùi hương được hòa quyện mượt mà hơn qua các quy trình chưng cất tinh xảo. Về mặt cảm xúc, đây đúng kiểu là đỉnh cao của sự tận hưởng. Giống như kiểu ông đã gạt hết mọi bóng tối sang một bên để có thể nhìn thẳng vào sự hạnh phúc vậy. Với tui, đây là một tuyên ngôn mang tính triết học. Sức nặng thông điệp mà chai nước hoa này mang lại có thể sánh ngang với những huyền thoại như Mitsouko hay những siêu phẩm hiện đại. Thậm chí, sau khi đã làm quen với một mùi hương như thế này, tui thấy mấy mùi như Mitsouko hay Britannia của Roja cũng có chút gì đó... hơi cũ kỹ.
Nếu mọi chai nước hoa của Tauer đều khiến người ta phải suy ngẫm thế này, thì chắc chắn ổng sẽ nổi tiếng với cả thế giới chứ không chỉ dừng lại ở giới sành mùi thôi. Nhưng mà, lời khen cuối cùng vẫn chưa thể nói hết được. Nó sẽ chỉ thực sự trọn vẹn khi có một nhà làm nước hoa nào đó nhặt lấy công thức này để tái hiện nó một cách hoàn hảo nhất, giống như cách các triết gia thế kỷ 19 cố gắng phục dựng lại tượng Venus de Milo vậy.