Cảm giác đầu tiên của tui về chai này là "lửa xanh vị đường". Không phải kiểu caramel hay đường cháy đâu nha, mà là kiểu đường trắng thanh khiết, hòa với cái vị chua nồng của thân cây đại hoàng, chanh dây, rồi đến cái mùi xanh mướt, cháy bỏng của hoa sen cạn. Nó mang lại cảm giác như một luồng nhiệt hóa học xộc thẳng vào mũi rồi chạy dọc xoang luôn, mà cái cảm giác đó kéo dài cực kỳ lâu với độ bám cực kỳ "lì". Mùi này không hề nhẹ nhàng và chắc là không dành cho tất cả mọi người đâu, nhưng tui thì mê xỉu.
Khi cái nhiệt xanh đó dần dịu xuống, mọi người mới nhận ra bên dưới lớp đường cháy đó là một mùi hạt bùi bùi ẩn hiện – nó giống mùi lá dứa (món khoái khẩu của tui) hơn là dừa. Tui đoán là do sự kết hợp giữa cây gorse, đậu tonka và mè. Gorse thì tui mới biết lần đầu, nhưng chắc chắn là có mùi tonka và mè rõ rệt luôn. Lúc về cuối, mùi hương mang lại cảm giác dễ chịu và bao bọc, kết hợp với một chút xạ hương, gỗ và nốt balsamic, khiến mình không hề có cảm giác như đang xịt một mùi bánh ngọt đâu.
Độ lưu hương của chai này, đặc biệt là các nốt hương đầu, thực sự gây sốc. Tui xịt cách đây 4 tiếng rồi mà vẫn còn thấy cái mùi "lửa xanh" đó thoang thoảng. Dù có rất nhiều nốt đường nhưng tui sẽ không bao giờ gọi đây là mùi gourmand đâu. Nó quá mãnh liệt, nhất là tổ hợp hoa sen cạn và đường, nó vừa nồng, vừa đậm đà, vừa xanh mướt lại vừa ngọt cùng một lúc. Mấy mùi gourmand thường cho cảm giác hơi "an toàn", còn chai này thì bứt phá hoàn toàn khỏi cái khuôn đó. Nó giống như một viên gelato vị lá dứa cực kỳ sang chảnh, có thêm mấy miếng wasabi xen kẽ và rưới một chút dầu mè lên trên vậy.
Nếu bạn từng thử món trái cây bọc đường vị mù tạt (một món ăn lạ của Ý) mà thấy sợ thì né gấp chai này ra nha. Nhưng nếu bạn đã từng thử và yêu cái sự độc lạ đó, hoặc thích kiểu cảm giác "đau mà sướng" trong nước hoa, thì hãy phi ngay đến Scotland để tậu nó đi. Nó cực kỳ nguyên bản, quyến rũ và được chế tác rất đỉnh. Thật sự tui phải mất rất lâu mới tìm được từ ngữ để diễn tả nó đó!